⬅ Trước Tiếp ➡

Cửa hang vốn bị nong rộng thế mà khôi phục rất nhanh, từng chút lại từng chút, như có ý thức, cắn mút lấy cây côn thịt đang tàn sát kia, đến nỗi khi Chu Trạch An rút cả cây ra còn vang "pặc" một tiếng, như thể không muốn Chu Trạch An rút ra ngoài.
Khoan khoan... Rút cả cây ra ngoài...??? Đột nhiên Trương Nhai mở mắt ra, cảm giác như đang mơ mơ màng màng sướng trên mây, thình lình bị người kéo phắt xuống.
Trương Nhai muốn hỏi Chu Trạch An lại dở quẻ gì, thì lại được ôm lấy.
Chu Trạch An bế Trương Nhai đến chiếc gương to bên cạnh giá sách.
"Rất thích xem tôi chơi cậu?" Chu Trạch An hỏi xong cũng không đợi Trương Nhai trả lời, tự nhiên đáp thay, "Vậy trong này có thể cho cậu xem đủ."
Chiếc gương rộng 1m phản chiếu đầy đủ hai người trước gương.
Trương Nhai có thể nhìn rõ ràng chính mình trong gương, trần truồng toàn thân, vừa nãy lúc giao hợp áo sơ mi đã bị lột ra. Bây giờ cậu đang ngồi trong lòng Chu Trạch An, dựa lưng vào đối phương, còn hai chân thì dạng to về phía tấm gương, mở toang cửa nẻo, giữa hai chân còn dính mảng lớn dịch thể trắng đục đã hơi khô.
Mặc dù nửa người dưới Chu Trạch An trần trụi, nhưng quần áo nửa trên vẫn chỉnh chỉnh tề tề, có điều nếu nhìn kỹ vẫn có thể phát hiện tinh dịch của Trương Nhai bắn lên ở chỗ ngực và bụng hắn.
Cuối cùng Trương Nhai cũng hiểu vì sao trong truyện đồi truỵ có nhiều cảnh play trước gương như thế. Bởi vì cách chơi này ấy mà, dù dâm dật như cậu cũng sẽ cảm thấy xấu hổ khó tả đó
Hết ==================================================
Play trước gương Hạ
Không biết có phải nguyên nhân bị kích thích thị giác hay không, Trương Nhai chưa từng cảm nhận mình bị đâm vào rõ ràng như thế này.
Trong gương, thân thể mảnh mai hơn, đang dạng chân ngồi trên eo hông khoẻ khoắn của người sau lưng, chân dang rộng thành hình chữ M đối diện với tấm gương, cửa hang nhỏ hẹp giữa hai chân vì mút chặt côn thịt mà căng trướng, toàn bộ nếp uốn đều bị nong rộng ra. Mà bé trym phía trên lỗ nhỏ không được an ủi, cứng ngắc nghiêng sang một bên.
Trương Nhai cảm nhận nhịp điệu rung động trong cơ thể mình, Chu Trạch An chậm rãi ưỡn hông đâm lên, con quái vật gân guốc rúc sâu vào lại lui ra ngoài, cả khúc đều được dâm dịch từ lỗ nhỏ cậu tiết ra tẩm ướt, lông mu thô cứng giữa háng mài cọ mông thịt của cậụ
"Hưm " Trương Nhai dựa theo tiết tấu của Chu Trạch An, hẩy mông ra sau đón lấy sự đẩy đưa của Chu Trạch An, thở hổn hển rên rỉ, nghĩ bụng tranh thủ Chu Trạch An không chú ý đi sờ bé trym của mình, còn chưa kịp duỗi tay xuống đã bị Chu Trạch An níu lại.
Trương Nhai dứt khoát thuận theo động tác của Chu Trạch An, hai tay vòng ra sau ôm lấy cổ hắn, cả người nhún nhún trên thân Chu Trạch An như đang đong đưa cưỡi ngựa.
Trương Nhai vừa sướng vừa xoắn quẩy. Cái người hôm qua luôn miệng nói phải khắc chế bây giờ lại túm lấy cậu chịch dữ chịch dội, với cả lời mà hắn nói lúc trước, rõ ràng chỉ coi mình là công cụ tiết dục mà thôi, hắn muốn ngừng là ngừng, muốn làm là làm, hoàn toàn không thèm để ý đến mình.
Trương Nhai xoắn xuýt cả buổi mới mở miệng "Giám, ... a... Giám đốc, làm việc riêng trong giờ làm việc, không hay lắm đâụ"
Chu Trạch An nhíu mày, đợi nốt nửa câu sau của cậụ
"Nên anh tranh thủ bắn nhanh lên, ư... Nhẹ thôi... Sau đó, chúng ta quay lại cương vị của mình làm việc cho đàng hoàng, được không?" Trương Nhai nói năng thành khẩn ánh mắt tha thiết nhìn Chu Trạch An, nếu không phải tư thế này thì cậu thật đúng là một nhân viên tốt yêu nghề mến nghiệp.


⬅ Trước Tiếp ➡