Chương 17
Trương Nhai cũng không thèm để ý Chu Trạch An không đáp lời mình, dùng một tay đỡ lấy thân súng của Chu Trạch An, ngồi thẳng xuống.
Đầu tiên cậu nhét cả cây vào, lại rút toàn bộ ra, thẳng thắn thoải mái đâm rút mấy chục cái, sau đó lại bắt đầu một sâu một cạn ngồi xuống nhấc lên.
Trương Nhai biết điểm mẫn cảm của mình ở đâu, cú nào cũng tiến hành theo tiết tấu của mình. Mông cậu đập lên háng Chu Trạch An, tiếng bộp bộp vang vọng trong phòng.
"Ư a... Bảo bối, em, em có khiến anh sướng không ưm a a " Trương Nhai vừa dứt lời, đã bị Chu Trạch An lật lại đè xuống dưới người.
Vừa rồi cậu tự chơi hăng quá, không chú ý Chu Trạch An đã cởi thắt lưng ra từ lúc nào.
Chu Trạch An đè chặt Trương Nhai, hạ thân đụng chạm mãnh liệt, cái nào cái nấy thọc vào chỗ sâu nhất. Mới vừa rồi Trương Nhai còn miễn cưỡng giữ được một tia lý trí, bây giờ thì không thể khống chế nổi chính mình.
"A a đâm chết em. Sâu, sâu quá ưm ưm...... Tiếp tục đi, đừng ngừng lại " Trương Nhai sướng đến nỗi kêu rên ầm ĩ, lời nào cũng dám thốt ra "Anh, anh là tiểu yêu tinh giày vò người "
Chu Trạch An khẽ cười đáp, "Đĩ, bây giờ là cậu đang giày vò tôi."
"Vậy anh đừng để em nghiền nhỏ anh... Ư ưm đừng đâm vào chỗ đó nữa " Trương Nhai bị kích thích đến nỗi thắt chặt lỗ nhỏ phía sau, co lại một cái là cắn mút càng thêm chặt.
Chu Trạch An cày cấy mãnh liệt, như thể chiếc máy đóng cọc muốn đóng cho Trương Nhai dính lên giường, mỗi khi di chuyển sẽ lôi cả cửa hang ra bên ngoài, có thể trông thấy vách thịt non hồng.
Thân thể Trương Nhai trời sinh dâm đãng lại thêm việc cậu dùng các loại đồ chơi điều giáo hàng ngày, nên cậu nhanh chóng bị Chu Trạch An đâm thọc cho bắn tung toé.
Hết ==================================================
Lời bộc bạch của một chàng xà yêu
Trương Nhai bắn quá mạnh, tất cả tinh dịch đều bắn lên ngực Chu Trạch An. Chu Trạch An cũng vừa bắn vào miệng bên dưới của Trương Nhai, đang sấp trên người cậu thở khẽ. Hô hấp nóng bỏng ướt át phất qua cổ Trương Nhai. khiến cậu ngứa ngáy khó hiểụ
"Sướng không?" Hai tay Trương Nhai ôm cổ Chu Trạch An, chân thì vẫn kẹp lấy eo của hắn, "Mới sáng ra, hai cái miệng trên dưới đều bị anh chơi qua rồi."
"Sao cậu lại dâm đãng như thế..." Chu Trạch An rút khỏi thân thể cậu, tinh dịch đậm đặc chảy ra giữa hai đùi Trương Nhai, có trộn lẫn cả dâm dịch của cậu, chảy xuống theo khe mông thịt, làm ướt hết ga giường.
"Tối hôm qua không phải đã nói với anh là tôi dâm đãng hơn đám yêu tinh kia à?" Trương Nhai lại nâng mông lên cọ cọ khúc cây kia của Chu Trạch An, "Đổi tư thế khác ha?"
"Không được. Trễ giờ rồi." Chu Trạch An đứng dậy khỏi giường, trực tiếp đi vào phòng tắm, "Dưới lầu còn một gian phòng tắm, cậu dùng đi, lát nữa tôi đưa cậu về."
Trương Nhai bị cảm thấy khó hiểu bởi sự bất thình lình này. Ừ đúng, cậu lại một lần nữa được trải nghiệm cái gọi là "Chịch xong là đi tuyệt đối không dây dưa".
Nhìn dáng hình vai rộng eo hẹp chân dài biến mất sau cửa phòng tắm, Trương Nhai rất muốn mặt dày dán tới cầu ịch ịch. Nhưng cậu lại lo lắng, người đàn ông này trở mặt nhanh như vậy, lỡ đâu lại quăng cậu một phát như hôm qua thì phải làm sao.
Trương Nhai ngất ngất ngây ngây đi tắm rửa sạch sẽ mặc quần áo tử tế, lại mơ mơ hồ hồ leo lên xe Chu Trạch An, sau khi báo cho Chu Trạch An nhà mình ở đâu, rốt cuộc Trương Nhai không nhịn nổi, hỏi.
"Mà này, có phải anh mắc bệnh gì không tiện nói ra đúng không?"