⬅ Trước Tiếp ➡

"Hừ." Trương Nhai chưa từ bỏ ý định, "Vậy không ăn, kiểm tra thì có thể đúng không." Nói xong cũng không đợi Chu Trạch An đáp lại, tự nhiên tỉnh ruồi kéo khoá quần của hắn xuống.
Đồ lót bằng cottons bọc kỹ một khối đang rục rịch muốn ngóc lên giữa hai chân. Trương Nhai vừa sờ vừa gãi, đột nhiên trong đầu nhảy ra một từ hình dung, đại bảo bối nặng trình trịch. Lại hồi tưởng xúc cảm vừa nóng bỏng vừa cứng rắn ban sáng, miệng nhỏ dưới thân cậu không khống chế nổi lại bắt đầu co rụt, cảm giác tê dại hơi ngưa ngứa truyền đến, Trương Nhai biết chắc chắn lỗ nhỏ của mình lại đang nước tràn bờ đê rồi.
"Nếu anh không lái nhanh một chút, có thể tôi sẽ làm ướt hết ghế của anh đó." Trương Nhai tiến tới cắn tai hắn, động tác trong tay cũng không ngừng, cảm thấy cây súng của Chu Trạch An được cậu vuốt ve dần dần trở nên cứng rắn.
Trương Nhai cúi đầu nhìn thử, quả nhiên giữa hai chân Chu Trạch An đã dựng thành một túp lềụ
Trương Nhai vén quần lót của hắn qua một bên, luồn tay vào cầm lấy cây súng khiến mình đói khát khó nhịn kia. Thân súng đã căng trướng đến nỗi gân mạch đã nhô hết lên, trên đỉnh đầu cũng bắt đầu rỉ ra dịch tuyến tiền liệt trong suốt. Trương Nhai để chất lỏng trơn dính đó dính đầy lòng bàn tay, từ từ bôi lên cả cây dương vậy, sau đó xóc lên xóc xuống.
"Sao nào, tay tôi làm việc cũng không tệ nhỉ?" Trương Nhai đắc ý nhìn Chu Trạch An.
Chu Trạch An liếc nhìn cậu một cái, hếch hông ra hiệu cho cậu tiếp tục. Tay Trương Nhai rất mềm, lòng bàn tay rất non nớt, vuốt ve cũng rất có kỹ xảo, thỉnh thoảng còn gãi gãi lỗ nhỏ trên đỉnh.
"Tuốt nhanh lên." Chu Trạch An thúc giục.
Cứ khe khẽ từng chút từng chút như thế khiến tim gan hắn ngứa ngáy, thực sự chỉ muốn ngay lập tức dừng xe ven đường túm lấy nhãi con lẳng lơ này, ấn lên vô lăng chịch đến chết.
"Không được nhá." Trương Nhai nháy mắt mấy cái, "Tôi sợ bây giờ anh bắn, lát nữa khi đụ tôi sẽ không mãnh liệt."
"Bây giờ không bắn trước một lần, tôi sợ lát nữa sẽ chịch chết cậụ"
"Vậy anh cứ thử xem."
Hết ==================================================
Xấu hổ
Mặc dù Trương Nhai không tin lát nữa Chu Trạch An thật sự có thể chịch chết cậu trên giường, nhưng cậu vẫn dùng hết khả năng dùng tay hầu hạ chăm sóc món hàng sắp cho cậu dục tiên dục tử này.
Gậy thịt nóng bỏng rung động nhịp nhàng trong tay cậu, cậu vẫn nhớ hương vị sáng nay được nếm, cùng cảm giác thoả mãn khi cây đại bảo bối này tiến sâu vào cơ thể của mình.
Trương Nhai cố gắng ve vuốt trêu đùa, nhưng tay cậu đã tuốt đến nỗi ê ẩm, mà dương vật căng đét của Chu Trạch An vẫn sừng sững hoàn toàn không có dấu hiệu sắp bắn.
Khoé mắt Chu Trạch An thấy biểu tình của Trương Nhai từ "Để đây dâm cho anh xem" biến thành "Mẹ nó sao vẫn không bắn", hắn muốn cười phá lên. Tay Trương Nhai xóc rất sướng, nhưng hắn cũng không muốn làm bẩn xe của mình cho lắm.
Trương Nhai đổi tay khác tiếp tục tập trung ý chí tuốt súng, xe đã ngừng mà vẫn chưa phát hiện ra.
"Ở đây luôn hay là đi lên?" Chu Trạch An hỏi.
Lúc này Trương Nhai mới để ý thấy Chu Trạch An không lái xe dẫn cậu đi khách sạn, mà là tới gara để xe dưới hầm.
"Nhà anh?" Trương Nhai hỏi.
Chu Trạch An nhún vai, 'Hay là cậu muốn ở chỗ này?"
"Chỗ này quá chật sao tôi có thể đại chiến ba trăm hiệp với anh Trương Nhai không chờ nổi mở cửa xuống xe, "Lẹ lên lẹ lên, huyệt dâm của tôi đói khát khó nhịn lắm rồi "


⬅ Trước Tiếp ➡