⬅ Trước Tiếp ➡
Anh hít mũi một cái, giọng vừa khổ sở lại vừa kiên quyết “Anh không muốn ngủ một mình.”
Đối mặt với ánh mắt dần ầng ậc nước của người đàn ông đang tɾong thời kỳ mẫn cảm, Cố Vi Lan chỉ cảm thấy trái tim mình như bị ai bóp chặt.
Anh trông tội nghiệp đến mức khiến người ta không đành lòng quay lưng.
Hơn nữa, cô biết rấtrõ trạng thái cảm xúc của một Biến thể Mị Ma tɾong thời kỳ này tuyệt đối cần phải được xoa dịu kịp thời, nếu không anh sẽ rấtdễ đánh mất lý trí, bị phần thú tính tɾong người chiếm lấy h0àn toàn.
Do dự chưa đến mấy giây, Cố Vi Lan chỉ có thể thở dài một hơi rồi lặng lẽ nghiêng người tránh đường cho anh.
Cô nhường đường để anh bước vào phòng mình.
Cố Vi Lan không đóng cửa h0àn toàn, ánh mắt vẫn luôn quan sát bóng người đã đi vào phía sau mình.
Cô thấy Ứng Ngộ vừa vào đã làm ngay một chuyện là cẩn thận đặt gối đầu của anh lên giường cô, lại còn cực kỳ cẩn thận sắp xếp sao cho hai cái gối xếp song song ngang hàng với nhaụ
Làm xong chuyện đó, Ứng Ngộ ngoan ngoãn trèo lên giường rồi ngồi lên đúng chỗ Cố Vi Lan từng nằm, anh nghiêm chỉnh kéo kín chăn lên, im thin thít như tượng tựa lưng vào đầu giường.
Sau đó anh ngẩng đầu, dùng đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía cô, bởi vì cô vẫn còn đứng ở cửa như thể đang đắn đo gì đó.
Rõ ràng là anh đang chờ cô tới ngủ cùng.
Cố Vi Lan cau mày, cuối cùng cũng bước lại bên cạnh giường.
Nghĩ ngợi một hồi, thôi thì đành dỗ cho anh ngủ trước đã, sau đó cô phải lập tức báo cáo tình hình bất thường lần này của anh cho phía Liên bang.
Nhưng cô vừa mới ngồi xuống mép giường thì người nào đó đã lập tức ôm chặt lấy cô rồi cứ thế mặt đối mặt, đôi mắt mở to còn không thèm chớp, cứ gắt gao nhìn chằm chằm cô như thể sợ chỉ cần chớp mắt một cái là người trước mặt sẽ biến mất ngay và luôn vậy.
Cố Vi Lan bị anh ôm kiểu ngang ngược bá đạo như thế thì giật nảy mình, cô lập tức đè tay lên vai anh, vẻ mặt cau mày nghiêm lại rồi hỏi “Không phải anh nói là buồn ngủ à?”
Ứng Ngộ khựng lại một chút, tɾong khi tay vẫn còn ôm lấy cô, nhưng động tác của anh rõ ràng đã có chút xấu hổ.
Cố Vi Lan hít sâu một hơi, tiếp tục cảnh cáo “Ứng Ngộ, nếu anh còn như vậy nữa thì em sẽ không cho ôm nữa đâu ”
Vừa nghe xong câu đó, Ứng Ngộ lập tức ủ rũ rên khẽ một tiếng, tuy anh rấtkhông cam lòng nhưng vẫn từ từ nới lỏng vòng tay, giống như một chú chó bị mắng mà còn lưu luyến không chịu rời ổ.
Cố Vi Lan thấy anh cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn lại thì lúc này mới chịu nằm xuống bên cạnh, nhưng cô vẫn không quên nhắc nhở một câu “Ôm thì ôm, nhưng anh phải ôm cho đàng h0àng, đừng có láo nháo nghe chưa.”
Ứng Ngộ nhìn cô, đôi môi mấp máy như thể đang muốn phản bác điều gì, nhưng rồi cuối cùng anh vẫn không dám hé răng.
Vẻ mặt anh trông rõ là không vui. Vừa tủi thân lại vừa uất ức, anh cúi đầu chui thẳng vào hõm cổ cô, giọng nói nhỏ như muỗi kêu nhẹ nhàng than thở “Bảo Bảo, sao em chẳng bao giờ ôm lại anh hết vậy...”
Cố Vi Lan bị anh gọi từng tiếng "Bảo Bảó tan chảy như thế thì lòng dạ cô cũng hơi chao đảo.
Suýt nữa thì cô đã buột miệng trả lời anh, nhưng lại sực nhớ tới nếu thực sự đáp lại anh lúc này, lỡ đâu ảnh hưởng lại đến ký ức thực tế của Ứng Ngộ thì sao?
Cuối cùng cô vẫn đành ma͙nh tay đẩy đầu anh ra, giọng nói cố gắng tỏ vẻ cứng rắn “Ngủ đi.”
Làm ơi ngủ ngay cho tôi.
Đợi đến mai tỉnh dậy rồi, có khi anh sẽ lại trở về dáng vẻ lạnh lùng như cũ.
Nhưng mà, ngày hôm sau khi trời vừa sáng, Cố Vi Lan lại bị gì đó đánh thức.
⬅ Trước Tiếp ➡