⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng chỉ một giây sau thần trí cô đã tỉnh lại, cô đành phải thừa nhận một cách đau lòng rằng đó chỉ là những tưởng tượng hão huyền.
Trước mắt cô vẫn là ông sếp mặt lạnh vô lý, vừa bá đạo vừa thích làm mình làm mẩy, đây mới chính là Ứng Ngộ bằng xương bằng thịt.
Trong một lúc cô còn đang tâm hồn treo ngược cành cây, Ứng Ngộ đã rất không khách khí mà tắt luôn tinh điện.
Rõ ràng là anh không muốn nghe Công tước Ứng tiếp tục lải nhải nữa, Cố Vi Lan thấy vậy thì cũng vừa mới thở ra một hơi nhẹ nhõm. Nhưng chưa đầy ba giây thì tinh điện của chính cô lại đột ngột reo lên.
Cúi đầu liếc nhìn, mặt cô không còn chút cảm xúc báo cho Ứng Ngộ “Công tước Ứng gọi tới.”
Ứng Ngộ giơ tay ra, vẻ rất tự nhiên nói với cô “Đưa đây, tôi tắt máy giúp cô.”
“...”
Cố Vi Lan trợn mắt nhìn anh một cái, rồi coi nghiến răng xoay người đi nhận cuộc gọi, cố gắng hết sức để không nổi giận.
“Công tước Ứng…”
Ba chữ vừa ra khỏi miệng, Cố Vi Lan đã bị đầu dây bên kia cắt ngang ngay lập tức không thương tiếc “Ứng Ngộ không nói tiếng nào đã cho người lái chiến hạm tiến vào khu dân cư, chuyện này cô có biết không?”
“Tôi...”
Cô nhắm mắt, hít sâu một hơi rồi mở ra, cam chịu số phận mà trả lời “...vừa mới biết.”
Quả nhiên.
Cái này gọi là thay vì đối đầu với con sư tử không khống chế nổi là Ứng Ngộ, Công tước Ứng đã chọn cách quay sang táp nhẹ con dê ngoan ngoãn bên cạnh là cô.
“Trợ lý Cố, lúc đầu ta để cô ở cạnh Ứng Ngộ, chính là vì đánh giá cao năng lực xử lý công việc hơn người của cô. Ta hy vọng cô có thể nghiêm túc phụ trách công việc của mình hơn.”
“...Tôi sẽ cố gắng hết sức.”
“Không phải là cố gắng hết sức, mà là cô nhất định phải khiến nó làm việc cho ra hồn. Rốt cuộc nó đang suy nghĩ cái gì vậy hả?”
“...Tôi...”
Tôi cũng rất muốn biết trong đầu cái tên dở hơi kia đang chứa cái gì đấy ạ
“Ta không muốn chuyện thế này lặp lại lần thứ hai ”
Công tước Ứng nói xong câu đó liền thẳng tay cúp máy mà không cần đợi cô trả lời.
Cố Vi Lan nhíu mày ngẩng đầu lên, lại bắt gặp ánh mắt của ai kia đang đúng lúc nhìn sang cô, khóe môi anh còn vẽ lên một nụ cười nhàn nhạt, như thể đang rất đắc ý vì vừa xem xong một màn kịch hay.
“Quan chỉ huy Ứng, anh còn không biết xấu hổ mà cười được à?”
Ứng Ngộ lễ phép thu lại nụ cười, giọng điềm đạm nói “Là tôi đã làm liên lụy đến Trợ lý Cố rồi.”
“...Tôi không nhìn ra được là quan chỉ huy đang thành khẩn xin lỗi tôi.”
“Vậy sao?” Anh khẽ gật đầu như đang suy nghĩ, tay đưa lên vuốt cằm một cái ra chiều đắn đo, sau đó còn nghiêng đầu nhìn cô, làm bộ biểu cảm chân thành đáng thương hiếm thấy “Vậy phải thế nào mới được tính là thành khẩn?”
Cố Vi Lan mặt lạnh như tiền, không thèm phối hợp diễn trò mà chỉ dứt khoát tiếp lời “Ít nhất là phải tăng lương.”
Ứng Ngộ nghe được thì khẽ nhíu mày.
Cố Vi Lan thấy thế còn tưởng anh định từ chối, cô liền tiến lên một bước, tay chống nhẹ mép bàn, đường cong nơi cổ tay hơi hơi căng lên một chút, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống người đang ngồi sau bàn làm việc “Tôi đang nghỉ phép mà bị Quan chỉ huy triệu hồi về làm việc, yêu cầu tăng lương một chút cũng không tính là quá đáng chứ?”
Ứng Ngộ không biểu lộ cảm xúc gì mà chỉ hờ hững hỏi lại “Trước khi nghỉ phép, Trợ lý Cố đã xác nhận hoàn tất mọi việc mà tôi phân công rồi sao?”
Cố Vi Lan bị chặn họng ngay tại chỗ, nhưng rồi cô vẫn vững giọng đáp tiếp “Đương nhiên là tôi xác nhận rồi.”
Cô thật không ngờ, cái người này không những không biết hối lỗi mà còn mặt dày quay ra chất vấn hiệu quả làm việc của cô. Nếu cô chưa xử lý xong thì đã chẳng yên tâm mà nghỉ như thế nhé
⬅ Trước Tiếp ➡