⬅ Trước Tiếp ➡
Ngày hôm sau bệnh của Ôn Đông đã khỏi, anh nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa mới đến công ty làm việc. Ngày đầu tiên đi làm, Ôn Đông tɾong văn phòng có nhiều tâm trạng khác nhau, từ khó chịu với cà phê đến bữa trưa cũng không vừa miệng. Ôn Lệ thấy vậy liền hoảng sợ, vội vàng gọi đïện cho Đường Duyệt, mời hắn ta đến xem. Ôn Đông vốn là người dễ phụcvụ, nếu không Ôn Lệ đã không làm vị trí này mười năm.
Tuy nhiên, cô ấy không bao giờ nghĩ rằng cậu chủ Ôn dễ phụcvụ đã bị san bằng và đến “thế giới loài người”.
Khi Đường Duyệt nhận được đïện thoại của Ôn Lệ, hắn ta vừa được Lý Khôn cho biết Hinh Nhã đã xa nhà bốn ngày. Khi biết tin, Đường Duyệt cho rằng thế giới này sẽ không thật sự bị hủy diệt. Sau khi cúp đïện thoại, Đường Duyệt vẫn không thể tin được, suy nghĩ suốt đường đến văn phòng của Ôn Đông.
"Anh Đường, hôm nay anh giúp tôi xem nhé. Không biết cậu chủ Ôn đã xảy ra chuyện gì, đáng sợ quá." Văn Lí mở cửa nói với Đường Duyệt.
Đường Duyệt gật đầu "Không có việc gì đâu, để tôi đi xem xem."
Sau khi mở cửa bước vào, Đường Duyệt nhìn thấy Ôn Đông đang ngồi trên chiếc ghế da hổ, nhưng lại quay mặt ra cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn nên không biết mình đang nhìn gì và đang suy nghĩ gì.
"Ông chủ, cô gái Hinh Nhã đó thật sự không thể chạy trốn được đâu " Đường Duyệt bước tới, vô thức nói ra điều mình đang suy nghĩ.
Đột nhiên, Ôn Đông quay đầu lại nhìn Đường Duyệt.
Đường Duyệt nhướng mày "Tôi không có ý gì khác, chỉ là ông chủ, bệnh tình của anh không phải vừa khỏi sao, sao anh không nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa rồi hẵng đến công ty?"
Mấy ngày trước ông chủ của mình đã ngất xỉu chỉ vì không ăn, Đường Duyệt càng sợ hôm nay lại xảy ra chuyện. The0 lời Ôn Lệ nói, Ôn Đông không muốn ăn trưa nữa.
"Cậu tới đây làm gì?" Ôn Đông quay người đối mặt với Đường Duyệt.
"Ôn Lệ nói trưa nay anh không ăn cơm, ông chủ, anh không thể làm như vậy." Đường Duyệt ngồi đối diện Ôn Đông, bắt chéo chân, tùy ý muốn xả ra nhiều không khí.
The0 Đường Duyệt, sự bất thường của Ôn Đông dạo này có lẽ là do cựu giáo viên mẫu giáo tên Vi Vi gây ra.
Mặc dù Hinh Nhã là em gái của Hinh Khả nhưng cô có ngoại hình rấtkhác biệt. Đặc điểm khuôn mặt của Hinh Khả dễ thương như búp bê, tɾong khi Hinh Nhã thanh tú hơn nhiều và trông giống một quý cô hơn. Tuy nhiên, cô giáo tên Vi Vi này dễ thương đến mức Ôn Đông tɾong một lần gặp mặt đã mất trí và mời cô ta đi ăn tối nhiều lần. Nhưng cách đây không lâu, anh nghe nói cô gái này có người yêu thời đại học, hai người chia tay vì hiểu lầm. Giờ đây, hiểu lầm đã được giải quyết, cô gái này đã rơi vào vòng tay của tình cũ một lần nữa. Vì vậy, Ôn Đông h0àn toàn không gặp may mắn.
Đường Duyệt nghĩ rằng điều này có thể khiến Ôn Đông nhớ lại sự phản bội của Hinh Khả một lần nữa.
"Hôm nay là ngày mấy?" Ôn Đông tự nhiên hỏi.
Đường Nhạc sờ trán mình "Ngày 4, sao vậy?"
Ôn Đông lắc đầu, anh mới nhớ ra hình như là ngày sinh nhật của Hinh Nhã đã trôi qua cách đây không lâụ Nhưng là ngày nào của tháng sáu thì anh đã quên. Ôn Đông nhặt điếu thuốc trên bàn lên, hỏi Đường Duyệt “Cậu nghĩ chuyện gì đã xảy ra với Hinh Nhã?”
"A? Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Đường Duyệt càng cảm thấy bối rối hơn.
"Tôi..." Ôn Đông hít một hơi thuốc thật sâu, thật lâu sau mới thấp giọng nói "Tôi có xứng đáng với tình cảm của cô ấy không?"
⬅ Trước Tiếp ➡