“Làm sao cậu biết?”
Lý Khinh Nhiễm trưng ra vẻ mặt như đang bảo cậu nghĩ mình là đồ ngốc à, sau đó há miệng nói "Chao ôi, tư thế đi đứng hôm nay của cậu không được bình thường, cậu nghĩ mắt của mình bị mù rồi à?”
“...Thật sao?" Kỳ Đồng đỏ mặt, cố gắng nhớ lại dáng đi của mình, hình như có chút không được bình thường?
“Mình nói nhảm thôi A ha ha ha, Kỳ Đồng, cậu sợ rồi " Lý Khinh Nhiễm lấy khuỷu tay chọc chọc bả vai Kỳ Đồng, tốt bụng hỏi " Cảm giác thế nào?”
Kỳ Đồng Đồ nói dối.
Bảy giờ rưỡi tối, Kỳ Đồng thấp thỏm bất an gõ cửa phòng Cố Nghi.
"Vào đi.”
Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Cố Nghi từ trong phòng truyền ra, như đang gõ vào trái tim của Kỳ Đồng, khiến cho hô hấp của cô bị đình trệ.
Không phải cô chưa từng tới phòng làm việc của Cố Nghi bao giờ, nhưng bình thường cô luôn thừa dịp Cố Nghi không ở nhà mới đi vào đó.
Những lúc như thế, cô sẽ ngồi vào chiếc ghế của Cố Nghi, ảo tưởng lúc Cố Nghi làm việc, cô ở sát bên cạnh lẳng lặng nhìn cô ấy, thỉnh thoảng cũng sẽ có ý nghĩ kỳ quái.
Lần này…
Không biết Cố Nghi muốn nói gì với cô, nhất định là chuyện rất quan trọng.
"Đồng Đồng, em ngồi bên này."
Cố Nghi nhìn thấy Kỳ Đồng thì lập tức đứng dậy, vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh, ý bảo Kỳ Đồng ngồi xuống bên cạnh mình.
Trái tim của Kỳ Đồng vọt lên tận cổ họng, bước từng bước một đến gần Cố Nghi.
Hôm nay Cố Nghi mặc quần áo ở nhà, nhưng cũng không cưỡng lại được khí chất như thần tiên của cô ấy, mặc quần áo ở nhà bình thường theo phong cách như siêu mẫu ra khỏi sàn catwalk, xinh đẹp động lòng người.
Kỳ Đồng tham lam nhìn chị dâu của mình, tình yêu dâng trào trong lòng không kiềm chế được.
Kỳ Đồng ngồi vào trong ghế một cách gò bó.
Cố Nghi nghiêng người vịn bàn mở máy tính lên, cách Kỳ Đồng chỉ có hơn mười xentimet.
Kỳ Đồng có thể ngửi thấy rõ ràng mùi thơm trên cơ thể của Cố Nghi, mùi tuyết tùng trong trẻo nhưng lạnh lùng trộn lẫn mùi thơm nhàn nhạt chui vào trong xoang mũi của Kỳ Đồng, ngửi thấy mùi hương này khiến cho gáy của Kỳ Đồng tê dại, cây gậy thịt giữa hai chân cũng khẽ run lên.
"Đồng Đồng, em đã mười sáu tuổi rồi. Đã đến lúc em cần phải biết một số kiến thức về phương diện quan hệ tình du͙c nam nữ.”
Cố Nghi giống như đang nói về các điều lệ chế độ của công ty, trong lời nói không mang theo bất kỳ tình cảm nào.
Cô ấy mở một đoạn video trên máy tính, trên trang bìa viết rất to dòng chữ "Video giáo dục giới tính phiên bản thiếu nhi dành cho trẻ em từ 3 7 tuổi".
Cố Nghi nhấp vào phát video, mở miệng nói "Em hãy xem video này một chút."
“A…?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Đồng trong nháy mắt đỏ lên, cô chưa từng nghĩ tới cái từ quan hệ tình du͙c sẽ phát ra từ trong miệng của Cố Nghi.
Kỳ Đồng cúi đầu không dám ngẩng lên nhìn về phía của Cố Nghi, ấp a ấp úng nói "Cái này, cái này... Em, chúng em có được học qua môn sinh học rồi..."
"Ừm, chị biết, em xem video này trước đã."
Cố Nghi cầm lấy xấp văn kiện trên bàn, ngồi sau lưng Kỳ Đồng, quay lưng nhìn về phía văn kiện trong tay.
Trong một đoạn âm nhạc vui vẻ, Kỳ Đồng xấu hổ nhìn một cái bánh mì Pháp hình cái que và một cái bánh rán vị dâu tây từ trong phim hoạt hình nhảy ra khiêu vũ với nhau, trong miệng chúng nó nói tiếng Anh, phiên dịch thành tiếng Trung chính là "Tôi là một dương vật rất dài.”
"Tôi là một âm đa͙σ tròn.”
“Chúng tôi đang yêu nhau ”
"Chúng ta muốn sinh ra một đứa trẻ đáng yêu "
"Muốn sinh thì phải làm như thế nào đây?"
Dưới tiếng trống vang lên giống như hiệu ứng đặc biệt trong một chương trình giải trí khi xuất hiện câu hỏi, bánh mì que của Pháp được nhét vào trong chiếc bánh rán, khuôn mặt của cả hai chúng nó đều ửng hồng và chúng hát cùng nhau "Chúng tôi đang tạo ra sự kết tinh của tình yêu " Sau đó trên màn hình xuất hiện một làn sương khói màu trắng, một em bé cười khanh khách xuất hiện ở chính giữa chiếc bánh mì que của Pháp và bánh rán.