⬅ Trước Tiếp ➡

Cô cắn nhẹ môi dưới, muốn nói gì đó, nhưng nghẹn ở cổ họng.
Trì Vực như đọc được dòng suy nghĩ của cô, từ tốn nói
“Tô Già Ni, giải thích đi.”
“Giải thích... chuyện gì cơ?”
“Lý do cậu tránh mặt tôi.”
“Tớ đâu có...”
Chữ “tránh” còn chưa nói hết, đã bị chính cô nuốt lại. Trì Vực nhìn cô như thể có thể xuyên thủng mọi lời nói dối.
Giọng anh lạnh hơn
“Lấy được lợi rồi bỏ chạy? Dùng xong liền phủi sạch?”
Tám chữ, đâm tɾúng tim cô, chính là những lời người ta bàn tán sau khi cô rời khỏi Bắc Kinh.
Tô Già Ni cũng nghe được. Bây giờ, bị Trì Vực nói thẳng ra, cô lập tức chột dạ.
“Tớ không phải...”
“Tốt nhất là cậu không phải.”
“Nếụ.. tớ nói là ‘nếu’ thì sao?”
“Hừ.”
Một tiếng cười lạnh, không cần lời nào khác cũng đủ đẩy người ta rơi vào áp lực.
Tô Già Ni rùng mình.
Kiếp này hay kiếp trước, đây là lần đầu tiên cô thấy Trì Vực đáng sợ như vậy.
Anh thực sự nan đang rất tức giận.
Cô không dám tiếp tục chối quanh nữa, đành tìm cách giải thích
“Cậu muốn tớ giải thích từ đâu?”
“Nguyện vọng đại học.”
Ngày trước là cô cứ luôn tre0 bên miệng rằng phải thi đậu Thanh Đại.
Cuối cùng, cô thi đậu nan lại không điền vào.
Dưới ánh mắt như muốn thiêu cháy của anh, Tô Già Ni nhẹ giọng nói
“Không phải tớ không muốn vào Thanh Đại... chỉ là, đột nhiên cảm thấy rất có hứng thú với ngành y. Ông ngoại tớ từng giúp chữa bệnh cho tay Lâm Noãn run tay, chuyện đó cậu nghe qua rồi đúng không? Chính vì chuyện đó mà tớ mới nảy ra ý định học y, và càng nghĩ càng không quay đầu được.”
Trì Vực nhìn cô, giọng lạnh như băng
“Thanh Đại cũng có ngành y.”
“Tớ biết.”
Cô lộ ra vẻ mặt đầy khó xử
“Tớ cũng từng cân nhắc học y tại Thanh Đại, nhưng rồi phát hiện chi phí quá cao...”
“Hử?”
“Học y tốn kém lắm. So ra thì trường Tô Đại học bổng nhiều, còn miễn học phí. Với lại, ông ngoại tớ ở Tô Thị, học ở đó tớ còn có thể tiện chăm sóc ông ấy.”
Nghe thì cũng hợp lý.
Nhưng giọng Trì Vực lại lạnh đi thêm một bậc
“Tô gia không phải tài sản cả trăm triệu à?”
Đôi mắt đào hoa của cô rưng rưng, giọng run rẩy như đang khóc
“Trì Vực... ba mẹ tớ... đã ly hôn rồi.”
“Giờ cả hai đều không định chu cấp cho tớ học đại học.”
Không khí lạnh lẽo vây quanh Trì Vực dường như tản ra hơn nửa khi anh khẽ nói một câu
“Xin lỗi.”
Tô Già Ni lắc đầu
“Không sao.”
Cô cảm thấy cục diện khó xử này cuối cùng cũng trôi qua, thầm thở phào nhẹ nhõm
“Thật ra bây giờ tớ tự lập cũng thấy ổn rồi.”
Trì Vực nhìn cô từ trên xuống, lúc này mới để ý tới chiếc dây buộc tóc rẻ tiền trên đầu cô đã bị kéo giãn đến mức xơ xác, màu vàng nhợt nhạt của lớp cao su lộ ra ngoài. Anh im lặng.
Đôi g͙iày thể thao đen của anh dịch khỏi đôi g͙iày trắng của cô, chuyển hướng bước về phía cửa thang.
Trì Vực kéo then cửa ra, ánh sáng từ bên ngoài rọi vào.
“Muốn quay lại với bọn họ đón năm mới, hay đi cùng anh đến chỗ khác?”
Anh nói nhẹ nhàng trước, rồi nhấn giọng rõ ràng ở hai từ sau “Cùng anh.”
Hai chữ ấy phát ra vừa rõ, vừa đầy ẩn ý, khiến Tô Già Ni dựng hết cả tóc gáy. Một nỗi kinh hãi đổ ập lên người cô.
“Hửm?”
Không nhận được câu trả lời, Trì Vực quay đầu nhìn cô, ánh mắt đen nhánh khóa chặt.
Tô Già Ni bối rối lắp bắp
“Tớ... tớ lên tìm mọi người.”
Trì Vực khẽ nhíu mày, rồi lại nặng̝ nề đóng cửa lại.
“Tô Già Ni, em không muốn cùng anh đón giao thừa à?”
“Không... không phải, đã hẹn với Noãn Noãn rồi.”


⬅ Trước Tiếp ➡