⬅ Trước Tiếp ➡

Tô Già Ni nhìn thấy cậu ta, ánh mắt hơi khựng lại, nét tươi cười tɾong đôi mắt đào hoa cũng bắt đầu dao động bất an rõ rệt hơn.
Bạn học xung quanh thấy Chu Minh Tỉ xuấthiện thì xôn xao
“Hôm nay cậu đi một mình à?”
“Sao không thấy anh Vực với Tạ Kiêu Thuấn?”
Chu Minh Tỉ giả vờ chậm rãi đáp
“Tạ Kiêu chưa về nước. Còn anh Vực...”
Cậu cố ý dừng lại một chút, liếc nhìn Tô Già Ni, quan sát vẻ mặt cô đang cố mỉm cười che giấu sự hoảng loạn.
Cậu mỉm cười
“Anh Vực... bận.”
“À, thế anh Chu, mình đi đâu ăn đây?”
“Đặt ở đâu thế?”
Chu Minh Tỉ nhẹ nhàng nói ra hai chữ
“Hoàng Lâụ”
Mọi người lập tức kinh hô
“Ồ ”
“Dữ thật Gần cuối năm mà vẫn book được phòng ở Hoàng Lâu?”
“Đi đi đi Để tớ xem Hoàng Lâu nó lộng lẫy đến cỡ nào mà ai ai cũng ráng chen vô tiêu tiền ”
“Lên xe tớ đi ”
“Tớ cũng lái xe tới, qua xe tớ nè ”
Hội rich kids nói đi là đi.
Tô Già Ni không cản nổi.
Cô biết rõ là họ tổ chức sinh nhật cho cô, mà không thể làm tụt hứng của cả nhóm được.
Cô và Lâm Noãn ngồi xe của Chu Minh Tỉ. Nhưng suốt đường đi, sắc mặt của Già Ni miễn cưỡng đến mức ai cũng nhìn ra cô đang gắng gượng.
Chỉ có một mình cô biết, tɾong lòng đang rung động đến mức gần như sụp đổ.
Các bạn học không biết, nhưng Tô Già Ni – kiếp trước đã gả vào nhà họ Muộn hai năm, thừa hiểu
“Hoàng Lâu chính là sản nghiệp của họ Trì ”
Chu Minh Tỉ thì vừa lái xe vừa liếc nhìn cô từ gương chiếu hậu, thấy cô căng thẳng đến mức như muốn... nhảy khỏi xe.
Cậu ta cảm thấy đúng lúc rồi, nên nói một câu như vô tình
“À, tớ cũng mới biết. Anh Vực mới lấy bằng lái chưa đầy hai tháng, sáng nay liều lĩnh tự lái xe rời Bắc Kinh.”
“Có lẽ phải đến mai mới về tới.”
“Chắc là không kịp tham gia sinh nhật cậu rồi, Già Ni. Cậu không giận chứ?”
Không giận
Tuyệt đối không giận
Tô Già Ni suýt chút nữa muốn bắn pháo ăn mừng.
Ánh mắt đào hoa đầy bất an lập tức biến thành lấp lánh như có sao rơi. Gương mặt nhỏ nhắn rạng rỡ hẳn lên.
Nụ cười đó rực rỡ đến nỗi làm Chu Minh Tỉ lạnh cả sống lưng.
Cậu ta rốt cuộc không nhịn nổi, phì cười thành tiếng.
“Đêm nay... có trò vui rồi đây.”
Chu Minh Tỉ lại gọi thêm mấy cậu bạn nữa, tổng cộng gần 20 người, cả nhóm ăn tối đến tận 9 giờ rưỡi.
Ai cũng cảm thấy về nhà giờ đó thì quá sớm.
Chu Minh Tỉ chủ động đề xuất
“Tốt nghiệp rồi, hiếm có dịp tụ họp đông đủ như này, sao có thể không ăn mừng giao thừa cùng nhau được?”
“Chính xác luôn Anh Chu ơi, anh sắp xếp chỗ đi ”
Lâm Noãn vốn thích tụ tập đông vui, Tô Già Ni lại biết Trì Vực sẽ không quay về, nên cũng thoải mái đồng ý đi chơi tiếp.
Hoàng Lâu tầng 33, phòng VIP siêu xa hoa.
Có quầy bar riêng, phòng KTV, bàn bi da, tất cả đều trang bị đầy đủ.
Đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ra khung cảnh xe cộ như dòng chảy dưới phố, ánh đèn h0àng cung của Bắc Kinh sáng rực cả tầm mắt.
Sau 11 giờ đêm, Chu Minh Tỉ bắt đầu sốt ruột, vội vàng nhắn tin cho Trì Vực
Anh Vực, chẳng phải anh bảo 4 tiếng là tới sao? Giờ này qua giờ kia rồi, sao chưa thấy đâu hết? Em lạy anh luôn .ipg
Kẹt xe
Còn bao lâu nữa? Nếu không tới lẹ người ta đi hết giờ Em ngăn không nổi đâụ.. quỳ rồi.ipg
Dưới lầu rồi
Cứu mạng, đến rồi thì nhanh lên đi.ipg


⬅ Trước Tiếp ➡