Chương 31
Rõ ràng là muốn gửi đáp lễ.
Tô Già Ni nhẹ nhàng từ chối.
Nhưng đối phương rất kiên trì.
Hai bên giằng co một lúc.
Cuối cùng cô lùi một bước
“Thôi được rồi, tôi không cần đáp lễ gì cả. Nếu tiện thì... hay là gửi lại món quà tôi đã tặng cho tôi được không?”
Thứ cô thực sự muốn là thu hồi lại cặp khuy măng sét đó, đặc biệt là tấm thiệp vàng khắc lời tỏ tình.
“Cái đó... chỉ sợ không tiện ạ...”
Không tiện?
Tô Già Ni chột dạ nan có phải món quà đó đã bị xử lý rồi không? Vậy đúng là không lấy lại được nữa. Không trách bên kia ấp a ấp úng.
“Tô tiểu thư, bên tôi đã chuẩn bị một món quà khác rất tinh tế, để đáp lại tấm lòng chúc mừng của cô hôm qua...”
“Được rồi.”
Cô không làm khó đối phương nữa, báo địa chỉ ở ký túc xá trường đại học.
Giọng trợ lý bên kia trở nên hào hứng hẳn
“Tô tiểu thư, món quà sẽ được giao sớm nhất vào trưa mai. Phiền cô nhất định phải kiểm tra và ký nhận giúp tôi nhé ”
Nhanh vậy sao?
Làm việc cũng hiệu quả thật.
Tô Già Ni cúp máy, không nghĩ thêm, quay lại tập trung vào kế hoạch học hành.
Món quà đáp lễ từ nhà họ Trì được gửi đến nhanh đến mức khiến Tô Già Ni ngạc nhiên.
Buổi sáng cô mới vừa cung cấp địa chỉ, buổi chiều tan học từ tòa nhà giải phẫu trở về ký túc xá, hộp quà đã nằm ngay trước mặt cô.
Không phải chuyển phát nhanh không rõ nguồn gốc.
Không phải hàng không có lai lịch.
Vậy cô chẳng có lý do gì để từ chối.
Trước cửa ký túc xá.
Tô Già Ni nhận lấy chiếc túi màu đỏ sẫm, ngón tay móc lấy sợi dây màu vàng ánh kim. Cô vừa nói “cảm ơn”, người giao hàng đã chạy biến như trốn nợ, chỉ để lại một bóng lưng hấp tấp như thể sợ cô đổi ý không nhận nữa.
Về đến phòng.
Ba cô bạn cùng phòng lập tức vây lại
“Cậu mua gì vậy? Nhìn túi là biết hàng cao cấp rồi đó ”
“Đúng đúng Mau mở ra cho bọn tớ xem đi ”
“Mau mau mau ”
Tô Già Ni mở hộp quà ra. Đôi mắt đào hoa hơi cong lên một cách vô thức.
Là một chiếc vòng tay nạm đá quý.
Sợi xích bạch kim treo lủng lẳng những viên đá đủ sắc màu hồng, xanh lục, vàng nhạt, tím, trắng...
Lấp lánh kiêu sa.
Từ màu sắc đá quý đến chi tiết thiết kế nhỏ xíu trên mắt xích, đều rất hợp với gu thẩm mỹ của cô.
Cô thích đến không nỡ rời mắt.
Bạn cùng phòng ánh mắt long lanh
“A a a Đẹp muốn xỉu ”
“Sáng chói quá ”
“Vừa nhìn là biết đồ xịn ”
Tô Già Ni nhìn mà cũng cảm thấy nan cái này hơi bị... đắt.
Nhà họ đáp lễ kiểu này, có phải quá sang trọng rồi không?
Nếu vậy thì ai mà không muốn tặng quà cho nhà họ Trì chứ?
Cô chú ý đến chi tiết trên vòng tay nan ở móc nối có khắc gì đó.
Cô đưa lên gần, nhìn kỹ.
“SJN.”
Là viết tắt tên cô.
Tô Già Ni khẽ run.
Trong chốc lát, đầu óc như trống rỗng, ánh mắt cũng mờ mịt.
Nhưng nghĩ lại, cô tự trấn an, có lẽ là trợ lý bên nhà họ Trì chọn vòng, chứ chắc gì người nhà họ nan bao gồm cả Trì Vực nan biết gì về chuyện này. Có lẽ tất cả khách đều nhận được quà đáp lễ tương tự, chỉ là khắc tên khác nhau thôi.
Ừ. Không hoảng. Không loạn.
“Động lòng rồi đúng không, Già Ni? Cậu mua ở đâu đó? Tớ cũng muốn mua một cái ”
“Đợi chút, cậu không thấy chữ ‘SJN’ à? Là viết tắt tên Tô Già Ni đó. Hàng đặt riêng không có logo, nhìn là biết hàng xa xỉ rồi. Đắt lắm đúng không Già Ni?”
“Thế đặt ở đâu vậy?”
“Tớ không biết... là người khác tặng.”