Chương 23
“Còn hình ảnh của Trì Vực và Tô Già Ni chụp chung kìa, đẹp như poster điện ảnh luôn. Cậu có không? Không có thì câm đi ”
Diễn đàn lớp học biến thành chiến trường fan couple, cãi nhau kịch liệt.
Trì Vực thực tế có mặt trong diễn đàn đó, nhưng anh chưa từng đọc qua.
Tạ Kiêu Thuấn đọc được một tràng, thuận miệng hỏi
“Anh Vực này... giữa Bạch Yên Lạc và Tô Già Ni, cậu thích ai hơn?”
Chu Minh Tỉ im lặng.
Trì Vực lúc này đang nằm trên sofa, mặt lạnh như tiền, lười biếng che mặt bằng cuốn sách.
Anh nghe vậy, vứt thẳng cuốn sách sang một bên, giọng bực bội
“Mấy chuyện liên quan đến Bạch Yên Lạc... đừng nhắc trước mặt tôi.”
Tạ Kiêu Thuấn sửng sốt.
“Ơ... Anh Vực, cậu không biết à? Bạch Yên Lạc với cậu bị đồn từ lâu lắm rồi. Thậm chí còn bị đồn ác hơn cả với Tô Già Ni.”
Tạ Kiêu Thuấn tiến đến, chìa điện thoại ra cho Trì Vực xem mấy tin đồn nhảm trên diễn đàn.
Khuôn mặt điển trai của Trì Vực lạnh đến mức khiến người ta sởn da gà.
Trên diễn đàn học sinh khối 12, mọi người vẫn đang cãi nhau ầm ĩ. Tin tức cứ nối tiếp nhau hiện ra như không có điểm dừng.
Trì Vực cầm điện thoại, ngón tay thon dài mở khung chat, gửi vào trong group một icon đơn giản.
Biểu cảm “cười mỉm tử vong.”
Biểu cảm “nhìn chằm chằm tử vong.”
Cả group tức khắc lặng ngắt như tờ.
Không còn ai dám nhắn thêm một câu nào nữa.
Bên ngoài group, điện thoại của mọi người cũng im re.
Tạ Kiêu Thuấn và Chu Minh Tỉ đi theo anh lâu năm, rất rõ tính khí của cậu Trì này nan một khi đã lạnh mặt thì không ai dám chọc giận.
Cả hai đều ngậm miệng, không dám ho he gì.
Một lúc sau, Trì Vực đột nhiên hỏi
“Mấy hôm nay lớp mình có tụ tập gì không?”
“Hả?” Tạ Kiêu Thuấn ngẩn ra, không hiểu đầu đuôi, nhưng vẫn ngoan ngoãn lên group lớp hỏi giúp.
Chu Minh Tỉ thì ngược lại, rõ ràng là hiểu ý. Thấy sắc mặt Trì Vực dường như dịu hơn chút, anh ta cười cười
“Anh Vực, có tụ hội thì Tô Già Ni cũng chẳng đi đâụ Giờ cô ấy không còn ở Bắc Kinh mà.”
Tạ Kiêu Thuấn vẫn ngây ra như vịt nghe sấm.
Trì Vực cúi đầu, mở một đoạn chat cũ.
Tin nhắn cuối cùng giữa anh và Tô Già Ni, dừng lại từ tháng 5.
Cô nhắn một cách đáng thương
“Học đề mệt quá mệt quá... Trì Vực, cổ vũ tớ đi.”
Anh chỉ gửi lại một sticker “Cố lên.”
Vậy mà cô lại vui vẻ đến mức nhảy nhót, nhắn về liền mấy dòng tin, còn cam đoan một câu
“Trì Vực, tớ nhất định sẽ thi đậu vào trường của cậu Nhất định ”
Kéo lên trên nữa, toàn bộ đều là tin nhắn của cô gửi liên tục. Những lời tếu táo, kể chuyện trời mây, học hành mệt mỏi, làm đề không hiểụ.. toàn bộ đều là gửi cho anh.
Còn anh thì... chỉ thi thoảng lạnh nhạt trả lời một chữ
"Ừ."
Lúc này.
Lần đầu tiên Trì Vực chủ động nhắn cho cô một tin nhắn.
Tô Già Ni, tớ với Bạch Yên Lạc không có gì cả.
Tin nhắn vừa gửi xong, màn hình quay vòng vòng...
Sau đó biến thành một dấu chấm than màu đỏ.
Thông báo hệ thống Người nhận không thể nhận tin nhắn.
Gương mặt tuấn tú lạnh như sương của Trì Vực... lại thêm một tầng tuyết.
Tạ Kiêu Thuấn đứng bên cạnh như hóa đá.
Chu Minh Tỉ liếc nhìn trộm, không thấy rõ nội dung, nhưng thấy dấu chấm than đỏ to đùng nan rõ ràng là bị chặn rồi còn gì.
Chu Minh Tỉ suýt nữa không nhịn được cười ra tiếng, nhưng vẫn cố tỏ ra nghiêm túc
“Anh Vực, hè này không gặp thì cũng không sao đâụ Dù sao nhập học rồi cũng lại gặp nhaụ Cô ấy chắc chắn sẽ quay lại Bắc Kinh thôi.”