⬅ Trước Tiếp ➡

Chỉ sợ chậm một giây, linh hồn mình lại bị anh câu mất.
Cửa lớn hội trường mở ra.
Tô Già Ni thở phào nhẹ nhõm. Lâm Noãn kéo tay cô, hai người hòa vào dòng học sinh cùng bước vào hội trường.
Hiệu trưởng phát biểụ
Giáo viên đại diện phát biểụ
Sau đó là Trì Vực bước lên bục, với tư cách học sinh đại diện phát biểụ
Anh vốn dĩ đã sở hữu khí chất khiến người ta phải ngước nhìn. Giờ mặc thêm bộ vest Tây màu đậm, dáng người cao lớn, vai rộng eo thon, mái tóc đen, hàng lông mày đậm như vẽ, đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm, mang theo khí chất cấm dục, khiến người ta vừa nhìn đã thấy không thể lại gần.
Tô Già Ni không dám nhìn lên sân khấụ
Nhưng giọng nói quen thuộc, mát lạnh và trầm thấp ấy, từng câu từng chữ như có dòng điện chạy thẳng vào tai, khiến cô suýt... mất kiểm soát.
Dưới sân khấu, các nữ sinh lẫn mấy cô giáo đều không giấu nổi vẻ phấn khích.
“Mẹ ơi, đó là nam thần số một của trường tụi con đấy Học lực thì siêu giỏi, phẩm chất đạo đức cũng tốt, đúng kiểu học bá trong truyền thuyết, còn được chọn vào Thanh Đại nữa ”
“Trời ơi, trai đẹp thật nha ”
“Mẹ ơi, con mê cái gương mặt của anh ấy mất rồi ”
“Mẹ cũng mê.”
“A a a mẹ nghe giọng anh ấy chưa? Cao lãnh, cấm dục, lạnh lùng Con thật sự muốn nói chuyện với ảnh một lần trong đời ”
“Mẹ cũng muốn.”
“Ha ha ha, mẹ hài quá Con mà kể với ba là mẹ mê trai trẻ, ba tức cho xem ”
“Ý mẹ là muốn người ta làm con rể nhà mình cơ ”
Cũng có vài người thực tế hơn
“Con gái, đó là Trì Vực nhà họ Trì đấy. Gia đình họ toàn là nhân vật tầm cỡ trong giới quân sự, chính trị, kinh doanh... Mình là dân thường thì thôi, ngắm thôi đừng yêu, tránh tự chuốc khổ.”
Trì Vực phát biểu xong, tiếng vỗ tay vang rền khắp hội trường.
Tiếp theo là đại diện phụ huynh phát biểụ
Sau đó, đến phần bước qua “Cổng Trưởng Thành” – nghi lễ đánh dấu sự trưởng thành của học sinh cuối cấp.
Phụ huynh sẽ cùng con cái nắm tay nhau bước qua cổng lễ.
Những bạn không có phụ huynh đi cùng thì bắt cặp với bạn bè, từng đôi lần lượt đi qua.
Ba cánh cổng màu đỏ dựng sẵn ở phía trước.
Tô Già Ni cố tình tránh khỏi đám đông, đứng sang bên nhường cho mọi người đi trước.
Trì Vực thì từ chối tất cả lời mời bắt cặp.
Cuối cùng... thật trùng hợp.
Chỉ còn lại Tô Già Ni và Trì Vực.
Cô sững người tại chỗ, không dám nhúc nhích.
Giáo viên phụ trách lễ nghi nhẹ giọng nhắc
“Hai em cuối cùng, mời nhanh chóng bước qua Cổng Trưởng Thành.”
Tất cả ánh mắt đều đồng loạt nhìn sang.
Chu Minh Tỉ cười lớn.
Đám bạn học không rõ tình hình cũng hùa theo ồn ào.
Mặt Tô Già Ni lập tức đỏ ửng.
Cô giáo lễ nghi vẫn giữ nụ cười
“Trì Vực, em chủ động một chút nào.”
Trì Vực vẫn lạnh nhạt, nhưng khẽ cong cánh tay phải.
Tô Già Ni như rơi vào tình thế khó thoát, trước bao ánh mắt, đành phải miễn cưỡng khoác tay Trì Vực, bị anh nắm lấy, dắt đi từng bước qua cánh cổng trưởng thành.
“Ồ ”
“Hai người đó đúng là trai tài gái sắc ”
“Trường mình có cặp yêu sớm thế này à?”
“Không phải đâu mẹ, để con kể. Cô gái ấy từng học ban quốc tế đấy, sau vì crush Trì Vực nên mới chuyển vào lớp chọn. Sau đó...”
Giáo viên lễ nghi nhìn hai người bước qua cổng, đôi mắt ánh lên ý cười sâu xa, miệng hô lớn
“Buổi lễ kết thúc.”
Xung quanh vang lên những tràng pháo tay và tiếng cười náo nhiệt.
Tô Già Ni xấu hổ đến mức muốn độn thổ, cố gắng giải thích


⬅ Trước Tiếp ➡