⬅ Trước Tiếp ➡

Một cái tên vang dội trong giới y học.
Chỉ một câu nói, cả phòng im bặt.
Sắc mặt người nhà họ Lâm thay đổi ngay lập tức.
“Là... là Tô lão? Chính là Tô lão?”
“Trời ơi, chúng tôi thật vô lễ Nếu ngài chịu đích thân ra tay chữa bệnh cho con gái chúng tôi, đó là vinh hạnh lớn của Lâm gia rồi ”
“Xin ngài cứ châm cứu, nếu cần gì, xin cứ nói, chúng tôi sẽ phối hợp hết sức ”
“Ô ô ô Già Ni Cảm ơn cậu nhiều lắm ”
“Không cần cảm ơn mình đâụ Mình chỉ là... ‘triệu hồi cứu binh’ thôi.”
Cả phòng cười vang.
Không khí u ám vừa rồi đã tan biến hoàn toàn.
Buổi trị liệu diễn ra rất thuận lợi.
Lâm Noãn hồi phục nhanh chóng, đầy khí thế quay lại trường thi. Người nhà họ Lâm liên tục cảm ơn rối rít, còn nằng nặc muốn tổ chức tiệc cảm ơn ông ngoại Tô.
Tô Già Ni thay ông ngoại khéo léo từ chối.
Ông là người sống đơn giản, không thích xã giao, càng không thích bị làm phiền vì danh tiếng.
Trước cửa khách sạn.
Mẹ Tô nan Tô Lê Tố nan đang đứng chờ. Vừa thấy Tô Già Ni và ông ngoại Tô bước ra, bà lập tức chạy lại.
“Ba...”
“Hừ ”
Ông lão chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi đi ngang qua như không thấy.
Tô Lê Tố vội vàng đi theo sau, còn quay lại ra hiệu cho con gái.
Tô Già Ni giả vờ như không thấy, nhanh chóng bước đến khoác tay ông ngoại
“Ông ơi, tối nay mình ăn gì? Để cháu dẫn ông đi ăn nhé?”
“Không đi. Về khách sạn, ăn cơm hộp.”
“Không phải ông từng bảo cháu đừng ăn cơm hộp vì không tốt cho sức khỏe à?”
“Thỉnh thoảng một bữa thì không chết được.”
“Vậy thì cháu ăn cùng ông luôn.”
“Làm sao được? Ông ngoại của Già Ni là bảo bối đấy, sao có thể ăn cơm hộp được? Con chọn nhà hàng đi, để ông mời ”
Tô Già Ni thấy sống mũi cay cay, cố gắng kìm nước mắt không để chảy xuống.
Cô không dám tưởng tượng... kiếp trước, nếu ông biết cháu gái mình vì tuyệt vọng mà tự sát, thì ông sẽ đau lòng thế nào.
Tô Lê Tố cũng chen lời
“Ông cứ kiệm lời mãi, Già Ni còn tiếc tiền ông nữa chắc? Để con mời, con đã đặt bàn trước rồi.”
Giọng ông lão đầy lạnh nhạt
“Tôi là một ông già sắp xuống mồ, sống đơn giản thì gọi là ki bo chắc? Đúng, tôi không muốn tiêu tiền cho cô. Tất cả tài sản của tôi... đều để lại cho con bé Già Ni. Còn ăn với cô? Hừ, nghe thôi đã no rồi ”
Không cần ăn nữa, Tô Lê Tố nghe vậy cũng no căng tức.
Nhà hàng.
Phòng riêng.
Tô Già Ni, mẹ cô – Tô Lê Tố, và ông ngoại, cùng ngồi ăn.
Ba người khẩu vị khá giống nhau, không ai nói gì nhiều, cứ lặng lẽ ăn uống, bầu không khí cũng coi như hài hòa.
Khi ăn gần xong, Tô Lê Tố mới lên tiếng
“Ba, con muốn ly hôn. Giờ đang trong quá trình làm thủ tục rồi.”
Ông Tô dừng đũa.
Tô Già Ni cũng bất ngờ. Trong ký ức kiếp trước, ba mẹ cô vẫn sống với nhau, chưa từng nhắc đến chuyện ly hôn. Sau này, ba cô mở rộng quy mô công ty thất bại, nợ nần chồng chất, còn dính vào ăn chơi, bài bạc, không chỉ hút cạn máu Trì Vực, mà ngay cả phòng khám Đông y Tô Thị do ông ngoại sáng lập cũng không buông tha.
Hiện tại thì Tô Lê Tố đã chủ động đòi ly hôn. Phá thế cờ thật rồi
Ông Tô hừ lạnh
“Cuối cùng cũng nhận ra bộ mặt thật của thằng khốn đó hả? Lúc trước ai là người nhất quyết đòi gả cho nó?”
“Là con.”
“Thế ai là người lấy tiền mẹ con để trị liệu mà đem đi đưa cho nó làm vốn làm ăn?”


⬅ Trước Tiếp ➡