Chương 11
Tô Già Ni và Lâm Noãn hẹn nhau đi hiệu sách mới mở ở đường Hoa.
“Tớ vòng qua đón cậu nhé?” Lâm Noãn hỏi.
“Tớ gọi taxi là được.”
“Ê ê, cậu được phát tiền tiêu vặt lại rồi à?”
Thực ra thì... chưa có.
Không rõ là ba mẹ cô thực sự quên hay cố ý lờ đi, nhưng từ sáng sớm, cả hai đã ra khỏi nhà, không hề nhắc đến chuyện phát tiền tiêu vặt hay sinh hoạt phí tháng này.
Không sao cả, Tô Già Ni đã lường trước chuyện này từ tối qua.
Cô nhảy lên bàn học, lấy cái lọ tiết kiệm màu hồng ra, mạnh tay đập thủng một lỗ, rút ra từng tờ tiền mặt mệnh giá 100k, gom đủ một khoản kha khá.
Chừng này là đủ để tiêu trong một thời gian.
Nhà họ Tô có bốn chiếc xe, giá từ vài trăm triệu đến cả tỷ. Nhưng cô mới 17 tuổi, chưa có bằng lái. Hai tài xế lại đều đi theo ba mẹ cô, nên cô chỉ có thể gọi taxi.
Xe vừa chạy ngang qua Sùng Văn Lâu, Lâm Noãn đã nhắn tin
Học bá trường trực thuộc tụi mình có phải đều kéo nhau tới hiệu sách này săn đề không? Mới bước xuống xe là tớ đã gặp vài đứa rồi.
Gửi cậu xem đây, đông cực kỳ
Lâm Noãn còn gửi kèm một bức ảnh chụp bên ngoài hiệu sách.
Người chen chúc kín mít.
Trong số đó, một dáng người nổi bật hẳn lên giữa đám đông.
Tô Già Ni chỉ cần liếc qua là nhận ra ngay.
Là Trì Vực.
Cô im lặng vài giây, rồi bất ngờ nghiêng người về phía tài xế
“Chú ơi, làm ơn giúp cháu đổi điểm đến. Cháu không đi hiệu sách nữa. Giờ cháu cần đến Trường Trung học trực thuộc Bắc Kinh.”
Tài xế chau mày
“Cháu gái ơi, giờ đã gần đến nơi rồi, cháu đổi chỗ lúc này thật sao?”
“Làm phiền chú nhé.”
“Cô gái à, cô có chắc không đấy? Ra khỏi Đông Thành rồi vòng qua Tây Thành để về Hải Điến thì hơi bị xa đấy. Tiền taxi không rẻ đâụ”
Tô Già Ni nhất thời không hiểu, là bác tài đang lo cho cô thật hay là sợ cô... trốn tiền xe.
“Hay thế này nhé, tôi đưa cô đến trạm tàu điện ngầm gần nhất, cô đi tàu điện đến Trường Trung học trực thuộc luôn. Như vậy tiết kiệm được khối đó.”
“À... Vậy cũng được ạ.”
Trạm tàu cách đó không xa, chiếc taxi nhanh chóng dừng lại.
Bác tài rút mã QR ra đưa về phía sau, chờ cô quét thanh toán.
Tô Già Ni bối rối
“Bác tài, cháu xin lỗi... điện thoại cháu không còn tiền...”
Bác tài nghe vậy, không quá bất ngờ, chỉ khẽ thở dài như thể “đúng như tôi đoán”, nhưng ánh mắt vẫn pha chút thương cảm.
“Không sao đâu cô gái. Coi như tôi tặng cô cuốc này. Sau này tránh xa mấy khu biệt thự nhà giàu ra. Mấy chỗ đó... toàn người ăn thịt không nhả xương. Cô là học sinh trường Trung học trực thuộc hả? Cố mà học hành cho tốt, thi được đại học là hơn tất cả rồi...”
Bỗng từ trong balo hai quai, một chiếc ví màu hồng nhạt lòi ra. Tô Già Ni lấy ra một xấp tiền mặt toàn tờ 100k đỏ chói.
Hai người cùng đứng hình. Không khí lập tức trở nên siêu ngượng.
Cô đưa tiền mặt ra
“Cháu thanh toán bằng tiền mặt nhé.”
Bác tài đơ người, nhận tiền như một cái máy
“Cô đợi một chút, để tôi trả lại...”
“Không cần đâu ạ, cảm ơn bác.”
Cô mở cửa xe bước xuống.
Tô Già Ni cúi đầu nhìn lại quần áo mình. Quần ieans hơi ngắn, áo thun trắng bó sát hơn bình thường, khó trách bị hiểu lầm.
Cạnh trạm tàu là khu tài chính.
Cô quyết định tìm một cây ATM gần đó, gửi phần lớn tiền mặt vào tài khoản.
Giao dịch xong, điện thoại cô vang lên. Là Lâm Noãn gọi.
“Bạn cùng bàn, cậu đến đâu rồi?”