⬅ Trước Tiếp ➡
Tuy nói còn không có thật sự học được bơi lội, nhưng Sở Mông là một thiếu nữ lạc quan, vẫn là cảm thấy lần dạy học bơi lội này rất có hiệu quả, cũng liền không so đo chuyện Tưởng Lập Hàn hôn cô.
Trên đường trở về, tâm tình Sở Mông cũng không tệ lắm, ngoài cửa sổ xe lướt nhanh qua bụi cây bên đường, cô tốt bụng nhắc nhở hắn, “Cậu đừng lái nhanh như vậy.”
Tưởng Lập Hàn cũng không có tâm tình vui vẻ như Sở Mông, nhìn cô hừ nhỏ, cái cảm giác muốn khi dễ cô một cách tàn bạo lại mơ hồ quấy phá, hắn dọc theo đường đi nhấp môi, lái xe thật nhanh.
Xe ngừng ở hành lang bên ngoài, Sở Mông còn chưa lấy cặp sách ở phía sau đã bị Tưởng Lập Hàn kéo cổ tay đi lên lầu.
May mắn là sau giờ ngọ, những dì giúp việc đều đi nghỉ trưa.
(*) Giờ ngọ: 11 giờ sáng đến 13 giờ trưa
“Cậu làm gì nha?” Sở Mông thấy Tưởng Lập Hàn đem cửa phòng ngủ đóng lại, có chút sợ hãi, muốn chạy đi, đã bị động tác nhanh nhẹn của hắn thoát váy trên người, cô kêu lên, “Thiếu gia, một tuần chỉ có thể làm một lần!”
Dục vọng Tưởng Lập Hàn tiềm tàng ở trong xương cốt không màng tất cả muốn hung hăng chiếm hữu cô lại bị bốc hơi, bàn tay hắn vuốt ve lưng Sở Mông, ôm eo cô, đem cô áp sát vào hắn, thanh âm bởi vì tình dục mà trở nên nghẹn ngào, “Tôi dạy cho cậu bơi lội, cậu không nên báo đáp tôi sao?”
************
Nói đến, thời điểm học cao trung, thành tích của Tưởng Lập Hàn rất tốt luôn đứng thứ nhất thứ hai, Sở Mông nhìn đến đỏ mắt, không biết làm sao thành tích của cô luôn là nửa vời.
Để vào được Đại học Nam Đại, cô đã nhờ Tưởng Lập Hàn giúp đỡ học bổ túc mấy môn học.
Khi đó Tưởng Lập Hàn đang đọc sách, ngón tay thon dài đỡ gáy sách đem sách úp ngược ở trên bàn sách, nâng má trầm ngâm nửa ngày, chẳng biết xấu hổ đề ra yêu cầu của mình, “Một tuần hai lần.”
Cậu đây là thừa dịp cháy nhà mà đi hôi của! Vô sỉ!”
(*) Cháy nhà mà đi hôi của: lợi dụng sự khó khăn của người khác để trục lợi cá nhân.
“Vậy quên đi.” Tưởng Lập Hàn thần sắc như thường, lại cầm sách lên xem, giọng điệu nhàn nhạt không khỏi tiếc nuối, “Cậu có thể nếm thử việc học lại.”
“…”Sở Mông quả thực muốn cắn đứt miệng của hắn, “… Một lần.”
Mắt phượng của Tưởng Lập Hàn nhếch lên, “Hai lần.”
Trong lòng Sở Mông bắt đầu tính toán tính khả thi của việc học lại, bất quá ai bảo nàng muốn cầu cạnh hắn chứ? “… Một lần… Thật sự không thể nhiều hơn nữa.”
Hắn ngước mắt khỏi trang sách, bài thi của Sở Mông vừa mới được cô đặt ở trong tầm tay hắn, hắn nhìn lướt qua.
Dấu gạch chéo đỏ nhức mắt được viết xuống.
Ngu ngốc.
Loại đề này cũng có thể sai.
Tưởng Lập Hàn thở dài ở trong lòng, khép lại sách trong tay, “Lại thêm một cuốn nữa.”
Hắn lại có thể đồng ý.
Sở Mông trong lòng âm thầm vui mừng cô lại là lần đầu tiên có thể cùng hắn đàm phán thành công, nhất thời đã quên cô cùng bảo hổ lột da làm việc, thò lại gần xem hắn ở bài thi của cô ghi lời chú giải tại những điểm quan trọng.

⬅ Trước Tiếp ➡