⬅ Trước Tiếp ➡
Tưởng Lập Hàn sáp lại gần cô, khuôn mặt hắn mỉm cười, đôi mắt rất sáng, có cảm giác ngây thơ như một đứa trẻ, “d*m thủy vẫn còn lưu lại. Cậu có muốn nhìn một chút hay không cậu chảy bao nhiêu nước?”
Tay hắn ở chỗ hai người giao hợp cọ một cái, đưa ra cho Sở Mông nhìn, cô cảm thấy thẹn đỏ mặt.
Dưới thân Sở Mông, côn th*t hắn chặt chẽ chiếm lấy hoa huy*t non mềm, miệng huyệt khó mà hình dung bị căng lớn một vòng, bọc lấy côn th*t thô tráng, xuân thủy chảy liên tục.
Lực độ cắm vào của Tưởng Lập Hàn đều đáng kinh người.
Sở Mông rên rỉ đem mặt chôn trong cánh tay, bị hắn lăn lộn thành nhiều tư thế, trước ngực vú tuyết trắng nảy lên không dứt, bị ngón tay hắn che kín, tùy ý xoa nắn thành các loại hình dáng ái muội.
Không tới mười lăm phút, Sở Mông đã cao trào vài lần, cổ họng kêu to, Tưởng Lập Hàn lại càng chiến càng hăng, không có một chút mỏi mệt.
“hoa huy*t lại kẹp chặt một chút, tôi liền bắn ra.” Tưởng lập Hàn vỗ nhẹ vào mông nhỏ của cô, giọng nói căng chặt, bí mật mang theo nồng đậm sắc dục.
Sở Mông nghe lời mấp máy huyệt thịt, vách trong co rút lại, bọc lấy côn th*t cắm trong tiểu huyệt căng đầy chặt chẽ, “Ô ô ô…Chịu đựng không nổi…A…Muốn chết…”
Tay nhỏ mềm mại không xương bám lên cổ hắn, Sở Mông liếm cổ hắn, sau tai Tưởng Lập Hàn có một nốt ruồi đen nhỏ, thanh âm khàn khàn, “Thiếu gia cắm huyệt nhỏ dâm đãng thật là thoải mái, lại muốn nữa”
======= tiểu thuyết Ngôn Tình ======
Những cuốn Truyện Ngôn Tình về mọi lĩnh vực từ kinh tế, văn hóa, chính trị cho đến những cuốn tiểu thuyết phiêu lưu, tâm lý tình cảm, các cuốn Truyện Ngôn Tình tạo động lực hay quyển tự sự về cuộc đời có thực của một nhân vật có sự ảnh hưởng đến chúng ta. Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Tinh dịch trắng đục tưới vào chỗ sâu nhất trong tử cung, tinh dịch dồi dào nóng hổi đổ đến hoa hồ phình lên.
Bầu vú Sở Mông run rẩy, cả người biểu tình tan rã ân ân a a kêu vài tiếng, cả người co rút, bị làm đến sảng khoái.
Tưởng Lập Hàn bế Sở Mông lên, đặt một chiếc gối lót trên đầu cô, thuận tiện lau khô chất lỏng sền sệt dưới hạ thể, lại đắp chăn lên thân thể trần trụi của cô, vỗ vỗ đầu cô, đáy mắt một mảnh ôn nhu, “Cậu ngủ một lát trước, tôi đi tìm chút gì đó cho cậu ăn.”
Hạ thân loáng thoáng trướng đau, không cần nghĩ cũng biết hoa môi bị thao nhất định đều chưa khép lại được, nhất thời tức giận, Sở Mông quay đầu đi, ủy khuất đến yên ổn.
Tưởng Lập Hàn cảm thấy có chút buồn cười, cùng cô ở bên nhau, nhúc nhích một chút đều không muốn, hắn vuốt ve mái tóc dài của cô, ở trên mặt thành kính in một nụ hôn, “Chờ chúng ta tốt nghiệp, tôi liền cưới cậu. Đừng cả ngày nhìn nam nhân khác đến chảy nước dãi, có thể đem cậu cắm đến cao trào sao?”
Sở Mông quay đầu lại trừng mắt nhìn hắn một cái, lại bắt gặp ánh mắt của Tưởng Lập Hàn, đôi mắt hắn như là của mẹ(?), lông mi cong lên, đôi mắt trong vắt, sâu không thấy đáy, sâu sắc thần bí.
Kỳ thật, cô còn đang tức giận.
“Cậu về sau đừng như vậy…” Sở Mông nhỏ giọng.

⬅ Trước Tiếp ➡