“Cậu!” Sở Mông còn chưa nói chuyện, đã nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Tưởng Lập Hàn dần dần đến gần cô, sắc mặt đen tối khó hiểu, đốt ngón tay hắn cọ qua gò má cô, nói từng chữ một, “Sở Mông, lá gan của cậu ngày càng lớn có phải hay không?”
Hóa ra là người nào đó buổi chiều tính khí cáu kỉnh?
Sở Mông dời ánh mắt, trong lòng rối bời, rầu rĩ nghẹn ra một câu, “Không liên quan đến cậu.”
Một giây kế tiếp, bàn tay to của Tưởng Lập Hàn liền nắm ở cổ Sở Mông, cổ của cô mảnh khảnh và thon thả, hắn chỉ cần thoáng sử dụng sức lực…
Sở Mông khẽ há miệng, “Ai ai ai…Tưởng Lập Hàn! Cậu có bệnh đi? Cậu véo tôi làm gì…Ai!”
Cổ tay mảnh khảnh bị ấn ở trên giường, cô giãy giụa không được, nụ hôn của Tưởng Lập Hàn đã hạ xuống, hô hấp của Sở Mông trong nháy mắt bị phong ấn, cô trợn to hai mắt, hắn vừa mới tắm xong, trên người thoang thoảng hương quýt.
Môi Tưởng Lập Hàn trằn trọc, dùng sức hôn lấy cô, liếm láp gặm cắn.
Trong lúc hôn môi mưa rền gió dữ, tay của Tưởng Lập Hàn cũng không nhàn rỗi, cách áo sơ mi xoa nắn ngực Sở Mông, áo lót của cô rất mỏng, cách đồ lót liền có thể cảm nhận được người đàn ông đang chơi đùa hai điểm nhỏ mẫn cảm, dễ dàng đánh bại cô.
“Bầu ngực này đều là tôi xoa lớn.” Tưởng Lập Hàn tà tứ cười một tiếng, ước lượng ngực của cô ngày càng đầy đặn, “Ừ? Cậu muốn theo đuổi ai?”
Nhận thấy được tay hắn đã tách hai chân cô ra, Sở Mông rầm rì giãy giụa, váy ngắn cao bồi bị cuốn lên trên, lộ ra quần lót nhỏ ở phía dưới.
Ngón tay dài của Tưởng Lập Hàn ở bên trong quần ấn đè ép, trêu chọc một hồi.
Sở Mông cảm thấy hôm nay, cô xong rồi.
Một người đàn ông ghen tuông.
Một người đàn ông ghen tuông lại còn nhỏ mọn.
Chậc chậc chậc.
---
Hừ hừ hừ. Tức giận
Sở Mông giương cái miệng nhỏ nhắn tinh tế dày đặc thở dốc, chóp mũi hồng hồng một chút, cho dù hai chân bị Tưởng Lập Hàn chế trụ, cô vẫn động đậy vài cái, giãy giụa, “Đừng…thiếu gia…Cậu đừng chạm vào tôi…”
Dưới chiếc váy xếp li, chiếc quần lót nhỏ của cô có màu xanh đậm, siết có chút chặt, hình dạng hai mảnh hoa môi thật dày ở trong mắt người đàn ông lộ ra không chút bỏ sót, giữa quần lót loáng thoáng chút ẩm ướt.
Tưởng Lập Hàn thực vừa lòng khóe môi nhẹ cong, lòng bàn tay cọ xát vào chỗ vệt nước ẩm ướt, cô rầm rì kêu, lòng bàn tay dính phải có chút sền sệt, “Thật dâm đãng. Còn chưa làm gì cậu đâu, d*m thủy lại càng chảy càng nhiều.”
Khóe mắt rưng rưng, đùi của Sở Mông bị Tưởng Lập Hàn cưỡng chế mở ra, giãy giụa không được, dưới váy cảnh xuân nhìn một cái không sót gì.
Trước đây, lần đầu tiên nghe thấy hắn nói lời thô tục, Sở Mông cũng giật mình một phen.
Như thế nào một người tuấn tú lại cao quý sẽ nói ra những lời này chứ?
Chính là, Tưởng Lập Hàn nhiều lần nói như vậy, Sở Mông cũng dần dần bớt kinh ngạc.
Cô chẳng qua là thầm suy nghĩ, các người là không biết thiếu gia Tưởng gia trong truyền thuyết lại là một người lưu manh như vậy blah blah.