Đợi khi người bắt đầu thưa đi, trợ lý Ngô nhanh chóng tăng tốc.
Đi vào sâu trong thôn, đến một đoạn thì hết đường nhựa, đường nhựa biến thành đường đất. Đường đất này lúc đầu đi còn bằng phẳng, sau liền trở nên gập ghềnh, đến cả thân xe việt dã to kềnh cũng bắt đầu lắc lư.
“Tứ gia, tôi xin rút lại lời vừa nãy.” Trợ lý Ngô dở khóc dở cười.
Không những đường nhựa thành đường đất, mà hai bên đường nhà hai lầu cũng thành nhà trệt lúp xúp. Có điều một bên đầu thôn một bên cuối thôn, khác biệt lớn như vậy cũng phải.
Tần Sâm Mặc không biết nghĩ cái gì, lãnh đạm phân phó: “Lão Ngô, khi trở về cậu sắp xếp cho người đi sửa con đường này đi.
Trợ lý Ngô: “…”
Một câu thôi mà trong nháy mắt làm bay cả mấy trăm vạn tệ.
Ông chủ, có nhiều tiền thì cũng không phải tiêu như vậy, anh quá phung phí rồi!
Tới được cuối thôn, phía trước có hai đường, trợ lý Ngô không biết nên đi hướng nào, liền hạ kính xe thò đầu ra hỏi một thôn dân.
“Chị ơi, cho tôi hỏi một chút, đường nào đi lên núi Đào Hoa vậy?”
Chị gái nghe xong liền trả lời: “Các người đi lên núi Đào Hoa tìm đại sư Tô phải không. Đi đường bên phải ấy, nhưng xe của các người đi không được đâu, đường hẹp lắm, sẽ cày hư hoa màu mất.”
“Cảm ơn chị, xe của chúng tôi không tiến vào trong đâu, chị yên tâm.”
Trợ lý Ngô Từ trong cốp lấy ra 2 xe đạp địa hình đã được chuẩn bị từ trước. Không cần nhiều lời vô ích, một mạch đem xe lau chùi qua một lần. Tầm Mặc Sâm xuống theo sau.
Trong nháy mắt, người đàn ông thân mặc bộ đồ vận động màu đen quý phái trở thành tâm điểm chú ý. Hai đường vải trắng hai bên quần được đôi chân dài kéo thành thẳng tắp, tôn lên cho cặp chân dáng vẻ “Vách dựng ngàn thước”.
Anh đeo cặp kính râm màu trà bảo vệ mắt, làm giảm đi sự sắc bén vốn có của đôi mắt. Tóc trên trán được chải ra sau đầu, bị cơn gió nhẹ thổi tung vài sợi, bớt đi mấy phần nghiêm túc, thế nhưng gương mặt anh tuấn lạnh lùng lại trông dịu dàng hơn rất nhiều.
“Tứ gia, đường phía trước gồ ghề không bằng phẳng, anh hãy cẩn thận.” Trợ lý Ngô sẽ không nghi ngờ quyết định của ông chủ, nhưng vẫn phải dặn dò vài câu.
“Ừm, đi thôi.”
Chân dài của Tần Mặc Sâm chỉ sải một bước liền ngồi lên được chiếc yên cao đặc biệt của dòng xe địa hình, một chân đạp lên bàn đạp, rồi thẳng lưng chĩa mũi chân xuống đất.
Quả nhiên vừa nhẹ nhàng đạp, xe địa hình trong chớp mắt đã chạy được rất xa, thân thể hơi hạ xuống, cả người tựa như con báo chờ thời, cứ như vậy mà phóng đi.
Chú, chú mặc đồ lên nhìn rất đẹp trai.
Trợ lý Ngô bên cạnh nhìn vào đôi chân dài dồi dào sức lực của ông chủ mà thầm tấm tắc.
Chiều cao tiêu chuẩn một mét tám của anh ấy ở trước mặt ông chủ liền bị dìm thành người lùn.
Thân là đàn ông, lòng tự trọng bị ông chủ vô ý đả kích như vậy, thật thương tâm quá mà.
Bị thua ở chiều cao cùng đôi chân dài nên trợ lý Ngô không dám lề mề, bán mạng đạp xe leo núi đuổi theo Tần Mặc Sâm đang dẫn phía trước.
Tô Khả Khả khi thức dậy đã không thấy lão Tô đâu, chỉ để lại một tờ giấy. Nói đi là đi, phóng khoáng vô cùng.
Trong tờ giấy viết: Đồ nhi à, hôm nay dậy sớm ta tính ra một quẻ, là có khách quý sắp đến, con phải tiếp đãi chu đáo vào. Chuyện tìm bảo vật phải làm sớm để muộn không hay, nên sư phụ đi trước, con ngoan ngoãn đọc sách, chờ sư phụ về kiểm tra. Nếu dám lười biếng ta sẽ lấy đế giày tét mông con!
Tô Khả Khả chu miệng nhỏ, thầm nghĩ: Lần nào cũng là câu này, sư phụ rồi cũng đâu dám đánh mình.
Nhìn vào góc tường có tay nải lớn được gói kỹ bằng khăn trải bàn cũ, đôi mắt Tô Khả Khả nhẹ sáng lên, vội vàng mở ra xem.
Bên trong có vài cuốn phong thủy cô chưa đọc xong, còn có kiếm gỗ đào, tiền Ngũ Đế, một xấp giấy vàng lâu năm, vài món đồ trang trí phong thủy được dùng nguyên khí trời đất ban phước lành, sư phụ toàn nhét vào trong này cả.
Tô Khả Khả trộm cười, nói một mình: “ Sư phụ người muốn đem hết đồ trong nhà đưa cho con luôn đấy à?”
Khóa lại nhà tranh nhỏ, Tô Khả Khả vác trên lưng bao nhỏ màu đen của mình, lại xách thêm tay nải lớn rời khởi nơi mà cô đã ở từ nhỏ đến lớn.
Mặc dù chú bảo muốn đến đón cô, nhưng đường không dễ đi, nhà tranh núi Đào Hoa ở ngay trên vách núi, chỉ có cách bước lên từng con đường nhỏ, cẩn thận mà đi. Thế nên cô cứ tự xuống núi đợi chú thì tốt hơn.
Trên đường núi gập ghềnh, hạt tiêu nhỏ một thân vàng nhạt lưng đeo theo một cái bao siêu lớn, cùng với một cái bao trò vo xách sau lưng, hợp với gương mặt bánh bao non nớt của hạt tiêu nhỏ, hình ảnh thật…đáng yêu.
Tô Khả Khả đi được nửa đường thì nghe có tiếng bước chân từ dưới núi truyền lên.
Cô bước chậm lại, không nhịn dược mà rướn cổ nhìn xuống.
Không lâu sau, một bóng người cao lớn lọt vào tầm mắt, Tô Khả Khả mở to mắt cẩn thận xem xét, xác nhận được thứ gì rồi, thì trên gương mặt nhỏ tức thì cười đến nở hoa rồi hét lên với người đang đi đến.
“Chú!”
Sau đó liền khiêng bao lớn bao nhỏ lúc lắc sau lưng, phóng thật nhanh về phía đối phương.
Trợ lý Ngô vừa mới đuổi kịp Tầm Mặc Sâm xém chút nữa bị dọa cho đau tim.
Đây là đường xuống dốc mà, con bé cứ như vậy lao xuống, chẳng lẽ không sợ ba người bọn họ trực tiếp ôm nhau lăn xuống à?
Người bình thường thấy tư thế lao xuống của con bé, nhất định sẽ muốn trốn đi. Vậy mà mặt Tần Mặc Sâm vẫn không đổi sắc, dang rộng tay về phía cô bé.
Nếu người trong nghề nhìn thấy góc cánh tay lẫn độ mở rộng vòng tay của anh, nhất định sẽ biết được vòng tay anh vươn ra có thể hãm lực lao xuống tốt nhất.
Nhưng mà nhóc hạt tiêu cũng không đâm sầm vào lòng Tần Mặc Sâm.
Khi sắp đụng vào lồng ngực Tần Mặc Sâm, Tô Khả Khả nói dừng là dừng được ngay, như thể không hề có quán tính vậy.