⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Thanh Gia chạy về giường, sau đó rút từ đầu giường ra một cuốn sổ mật mã tinh xảo: “Đầu tiên là phải bảo vệ thị lực, tiếp theo là tăng trưởng chiều cao, mục tiêu trên 1m68…”
“Còn cái gì nữa nhỉ?” Tô Thanh Gia suy nghĩ một lát rồi đưa bàn tay mập ra xoa xoa ngực: “Ngực phải lớn…”
Tình nghĩa ngàn vàng không bằng bộ ngực bốn lạng. Ngực không phải là tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá một mỹ nữ, nhưng ngực lại là tiêu chuẩn cần thiết để trở thành một mỹ nữ.
Viết xong một dãy mục tiêu, Tô Thanh Gia lại suy nghĩ một lúc, sau đó viết mấy bài thuốc thần bí học được ở kiếp trước vào sổ, không vì gì cả, cô chỉ sợ quên thôi.
Hơn nữa, bây giờ cô còn nhỏ, mấy phương thuốc này có thể thử dài dài.
Viết xong mấy điều này, Tô Thanh Gia đắc ý cất kỹ quyển sổ, nằm trên cười ngây ngô.
“Puedo entrar” (Mẹ vào nhé?) Minh Linh gõ cửa.
“Vale.” (Vâng ạ!) Tô Thanh Gia trở mình ngồi dậy, nhận lấy cốc sữa Minh Linh bưng tới
“Gracias.” (Cảm ơn)
“Đừng khách sáo, bảo bối của mẹ, tối nay ba con muốn nói với con một chuyện, có được không?” Minh Linh lớn lên từ nền giáo dục phương Tây, nên lúc ở cùng con gái trông giống hai chị em vậy.
Tô Thanh Gia chớp chớp đôi mắt màu hổ phách giống hệt Minh Linh, hàng mi dày dặn như chiếc bàn chải nhỏ:
“Có thể ạ, có chuyện gì vậy mẹ?”
Minh Linh véo nhẹ chóp mũi con gái: “Đợi ba lên con sẽ biết” bà nháy mắt trái một cái: “Sẽ vui lắm đấy.”
Tô Thanh Gia chui vào lòng mẹ cười lớn, nhân tiên ăn luôn đậu hũ của đại nhân nhà mình.
“Buenas noches. Công chúa nhỏ của ba.” (Buổi tối tốt lành)
Tô Tĩnh Khang nhận lấy cốc thủy tinh từ tay con gái: “Ngày mai ba và mấy chú sẽ đến cô nhi viện gần đây thăm các bạn nhỏ, Thanh Gia có muốn đi cùng ba không?”
“Có làm phiền ba làm việc không?” Tô Thanh Gia ngước đầu, đôi mắt màu hổ phách mở to khiến lòng Tô Tĩnh Khang mềm như nước.
“Không đâu” Tô Tĩnh Khang ôm lấy Thanh Gia, dịu dàng nói:
“Thanh Gia của ba đáng yêu thế này, sao có thể quấy rầy ba được chứ? Ba dẫn con đến làm quen với các bạn, con có đồng ý không?”
Tô Thanh Gia đảo mắt suy tư một lát: “Nếu ba đã nói như vậy, thì ngày mai nhớ đưa Thanh Gia theo nha…”
Tô Tĩnh Khang đưa ngón út ra: “Ngoéo tay.”
“Ngoéo tay.”
⬅ Trước Tiếp ➡