Tô Tĩnh Khang làm động tác ngả mũ đáp lại, mặc dù, ông ấy không có mũ. Nhưng điều đó không ảnh hưởng, bởi ông ấy vẫn rất đẹp.
“Sdias!” (Buổi sáng tốt lành)
Tô tiên sinh cười rộ lên vui vẻ, Minh Linh ở một bên nhìn si mê đến ngây người.
Đợi Tô Thanh Gia ngồi xuống ghế, nói: “Ba mẹ, sao lại không có phản ứng gì vậy?.” Thì Minh Linh mới kịp phản ứng, khuôn mặt đỏ bừng như đóa hoa hồng đỏ bung cánh trong vườn.
Tô Tĩnh Khang mặt không biến sắc nhìn sang, nhưng ý cười nơi đáy mắt lại bán đứng nhà ngoại giao trẻ tuổi này, xem ra mị lực của ông vẫn chưa hề giảm xuống.
Tô Thanh Gia yên lặng ăn nhanh một chút, cố gắng không phát ra tiếng để tránh chọc vỡ bong bóng hường phấn bên cạnh.
Chọc chọc cái đĩa bánh ngọt trà xanh, nhìn phần bánh nhỏ trước mắt, cô miễn cưỡng chấp nhận sự thật vậy.
Đương nhiên, nếu bây giờ có thể thoát khỏi cảnh phải làm bóng đèn thì sẽ tốt hơn.
Nhìn cha mẹ mắt đi mày lại , bầu không khí ngọt ngào đến phát ngán, cô đâu còn là một đứa trẻ mà chịu được cảnh tượng khiến người khác ghen tị đến đỏ mắt này chứ.
Càng nhìn, càng nghĩ Tô Thanh Gia lại mê man.
Tô Tĩnh Khang ra ngoài làm việc.
Barcelona là thành phố lớn thứ hai Tây Ban Nha, nằm ở phía Đông Bắc của bán đảo Iberian, giáp biển Địa Trung Hải, khí hậu ôn hòa, thoải mái, được đánh giá là “đóa hoa Châu Âu”, dân số khá đông, phần lớn là dân di cư đến từ nhiều quốc gia khác nhau, người Trung quốc cũng chiếm một phần trong số đó. Vì vậy, công việc ở lãnh sự quán chẳng hề nhàn nhã chút nào.
Mẹ Minh Linh sinh ra ở Madrid. Bà ngoại cô là Sonia, mang vẻ đẹp điển hình của người phụ nữ Tây Ban Nha, là người say mê nhảy múa theo điệu nhạc Flamenco, đối với tình yêu thì nồng cháy cuồng nhiệt như lửa.
Trong một lần gặp gỡ, Sonia gặp Minh Úc – một người đàn ông phương Đông thần bí, hai người rơi vào bể tình, không thể vãn hồi. Sonia sinh ra trong xã hội thượng lưu, là đóa hồng Tây Ban Nha được mọi người theo đuổi thành hàng, cũng may Minh Úc đủ ưu tú, Sonia lại là con một, không gả ra ngoài, nếu không, có lẽ chuyện tình của bọn họ đã trở thành một vở kịch cẩu huyết như Rose & Jack [*] rồi.
[*] Rose & Jack là nhân vật chính của bộ phim nổi tiếng Titanic.
Minh Linh mang dòng máu lai, vừa vui vẻ nhiệt tình rực rỡ như ánh mặt trời nơi Địa Trung Hải, vừa có vẻ e thẹn kín đáo của người phụ nữ phương Đông, trên lại có hai anh trai nên Minh Linh trong gia tộc cũng không bị áp lực.
Bà từng là thành viên trong một dàn nhạc rất nổi tiếng ở Tây Ban Nha, trong buổi lưu diễn ở Trung Quốc đã phải lòng cán bộ ngoại giao Tô Tĩnh Khang. Về điểm này, Minh Linh hoàn toàn được di truyền từ người mẹ Tây Ban Nha của mình, theo đuổi gắt gao, cuối cùng cũng hái được đóa hoa lạnh lùng cao ngạo đó xuống. Vì sự nghiệp của chồng, Minh Linh từ bỏ công việc tại dàn nhạc, đi theo Tô Tĩnh Khang đến sống và làm việc ở các quốc gia khác nhau trên thế gới.
Nửa năm trước, Tô Tĩnh Khang xin được điều đến Lãnh Sự Quán Trung Quốc tại Barcelona Tây Ban Nha, Minh Linh vừa biết đã vui vẻ không thôi, lập tức khao ông xã nhà mình một trận.
Còn chuyện khao thế nào, khụ khụ, đó là việc riêng trong nhà, việc riêng trong nhà… (điều quan trọng cần nhấn mạnh 2 lần)
Trở lại bán đảo Iberian quen thuộc, Minh Linh đảm nhiệm vị trí giáo viên âm nhạc ở một trường trung học gần đó.
Gia đình Tô Thanh Gia chuyển từ Trung Quốc đến Tây Ban Nha từ nửa năm trước. Để thích nghi với hoàn cảnh mới, người nhà quyết định cho cô nghỉ học một năm, hơn nữa khi Tô Thanh Gia còn ở Trung Quốc đã hoàn thành bậc tiểu học, chỉ cần theo kịp ngoại ngữ thì việc theo học tại đây không còn là vấn đề nữa.
Buổi sáng là thời gian Tô Thanh Gia tập đàn dương cầm, Minh Linh là người phụ trách dạy những bài học vỡ lòng về dương cầm cho cô từ lúc ba tuổi, vì vậy bây giờ Tô tiểu mỹ nhân đã có thể đánh được không ít bản nhạc.
Chọn một điệu Valse ngắn, thấy Minh Linh gật đầu, Tô Thanh Gia bắt đầu đàn.