⬅ Trước Tiếp ➡
Ai đã nói phải có ý tưởng mới, không thể theo một khuôn vậy?!
Sau khi sửa chữa xong, Tô Thanh Gia vào bếp làm sườn kho, tôm luộc, rồi múc món chân gò hầm đậu nành còn sót lại hôm qua ra tự khao mình một bữa.
Ăn uống no nê, Tô Thanh Gia bò lên giường bắt đầu ngủ trưa, mặc dù đã trả vé, nhưng cô vẫn muốn tiếp tục giấc mơ còn dang dở tối qua.
“Barcelona, hẹn gặp lại trong mơ nhé.”
Giấc ngủ này dường như hơi dài.
Tô Thanh Gia nghĩ thầm, bởi vì cô cảm nhận được sự choáng váng do ngủ quá lâu.
“Hình như mình đã ngủ rất lâu rồi thì phải, đầu đau quá.” xoa xoa huyệt thái dương, trong lòng cô hơi nao nao – dường như có chỗ nào đó không đúng lắm?
“Bella, bảo bối của mẹ, tới giờ dậy con.”
Minh Linh mở cửa phòng, đi đến: “Ôi, bảo bối làm sao vậy, sao con vẫn ngồi yên trên giường thế? Hôm nay có bánh kem con thích đấy. Mau mặc quần áo vào đi.”
Minh Linh lấy một chiếc váy lụa màu xanh lam từ tủ quần áo của cô, phần eo có đai lưng nhỏ màu trắng, chân váy dáng suông, dưới làn váy là những bông hoa nhỏ li ti.
Tô Thanh Gia chớp chớp mắt rồi chuyển tầm mắt qua cái váy, cảm thấy có chút mơ hồ.
Cái váy này rất đẹp, nhưng không phải là kích cỡ của cô.
Đó là quần áo trẻ em, quần áo trẻ em đó. Cô đã là một phụ nữ gần ba mươi tuổi rồi. Mẹ yêu của cô rốt cuộc là đang nghĩ gì vậy?
Đợi chút, mẹ cô… Tại sao, lại trẻ thế này?
Không phải là do đánh nhiều axit hyaluronic [*] quá đấy chứ, nhưng cũng không thể biến một quý bà hơn năm mươi gần sáu mươi tuổi thành một thiếu phụ chứ?
[*] Hyaluronic Acid (HA), còn được gọi là hyaluronan, là một cái tên được nhắc khá nhiều gần đây trong thế giới mỹ phẩm, được biết đến như một dưỡng chất giúp dưỡng ẩm và chống lão hoá hữu hiệu.
Minh Linh là con lai giữa hai dòng máu Trung Quốc và Tây Ban Nha, ngũ quan thanh tú sắc sảo, dáng người yểu điệu thướt tha, lại còn có khí chất tao nhã do nhiều năm chơi dương cầm tạo ra.
Tô Thanh Gia cảm thấy đầu óc có chút choáng váng: “Quý bà xinh đẹp, con có thể mạo muội hỏi tuổi của người được không?”
Minh Linh che miệng cười khanh khách, khuôn mặt rực rỡ như đóa hoa càng khiến Tô Thanh Gia thêm chóng mặt.
“Cảm ơn Bella đã khích lệ, tuổi của phụ nữ là bí mật, nhưng mẹ cũng không ngại nói cho con biết đâu, mẹ 32 tuổi, bảo bối của mẹ thì tám tuổi rồi.” Bà vỗ vỗ mép giường: “Bảo bối mau đứng dậy mặc quần áo đi, mẹ ra ngoài trước đây, con mau xuống nhé, mẹ chờ con dưới lầu”
Trong khi Tô Thanh Gia vẫn còn choáng váng, thì Minh Linh đã đặt lên trán cô một nụ hôn, sau đó đóng cửa lại xuống lầu.
Nghe tiếng bước chân của mẫu hậu đại nhân xa dần, Tô Thanh Gia vén chăn nhảy xuống giường, chạy vọt vào phòng vệ sinh.
Sau đó cô đứng ngốc mất ba phút để tiếp nhận sự thật này. Cô năm nay tám tuổi, cùng cha mẹ sinh sống ở Barcelona, Tây Ban Nha, đây không phải là mơ, bởi vì… Cô chỉ cao hơn bồn rửa mặt nửa cái đầu.
⬅ Trước Tiếp ➡