⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Thanh Gia chuẩn bị làm trước một bộ để thử, cô mua số lượng hoa tươi gấp ba lần, lỡ bị hư còn thay thế được. Lượng nguyên liệu gấp ba lần công thức cũng không nhiều, dùng giấy bó lại chỉ thành một bó lớn. Trong lúc đi vòng quanh, bọn họ phát hiện một hiệu thuốc nằm gọn trong một góc nhỏ, sau khi đi vào hỏi thăm, Tô Thanh Gia phát hiện tất cả nguyên vật liệu cô cần chỗ này đều có.
Carlos rất chủ động ôm hết tất cả đồ vào lòng. Cậu thiếu niên đẹp trai tóc vàng mắt lam khiến cô gái bán hoa bên đường xấu hổ đỏ mặt, Tô Thanh Gia rất muốn chụp hình cậu. Nhưng mà cô không mang theo máy ảnh.
Thật là đáng tiếc. Cô lại nhìn về phía cậu, ngắm mái tóc vàng mềm mại, ngắm gương mặt vùi trong đám hoa tươi, ngắm cả ánh mắt màu lam pha xám. Sau này trưởng thành, cậu nhất định sẽ trở thành một anh chàng cực kỳ đẹp trai.
Carlos cảm thấy ngượng ngùng khi bị cô nhìn mãi. Tô Thanh Gia phát hiện,dù là lúc hồi hộp, thẹn thùng hay những cảm xúc khác bùng nổ, tai phải của cậu đều sẽ rung lên nhè nhẹ.
Giờ thì vành tai ấy không chỉ khẽ rung mà còn trở nên đỏ bừng. Da cậu rất mỏng, nhìn qua rất giống một quả anh đào đỏ nhỏ.
Tô Thanh Gia nín cười nhìn sang chỗ khác, cực kỳ không nỡ làm ngại ngùng.
Không biết vì sao mà Carlos có vẻ hụt hẫng. Tô Thanh Gia phát hiện cậu hơi mất mát, cô mở miệng nói: “Bây giờ chúng ta qua đại lộ Rambla được chứ? Anh làm hướng dẫn viên du lịch cho em được không?”
Carlos gật đầu, hơi nóng trên khuôn mặt vẫn chưa kịp tản đi hết. Hai người đã quen nhau hơn nửa tháng, Tô Thanh Gia phát hiện cậu bé này cực kỳ không thích nói chuyện, cậu tựa như chú ốc sên mặc trên mình một chiếc áo giáp rất dày, luôn tự nhốt mình ở bên trong đó.
Đến tận giờ cậu mới dần lộ ra chút cảm xúc, cố gắng giao lưu với một vài người khác.
Người khác ở đây còn ai khác chính là Tô Thanh Gia.
Carlos đi đằng trước dẫn cô đi.
Ký ức của cô về đại lộ Rambla đã rất mơ hồ, nay quay lại chốn cũ, từng mảnh ký ức bé dần được chắp vá lại.
Những nghệ sĩ đường phố đang trình viễn tiết mục của chính mình, tiếng đàn guitar du dương êm dịu hòa vào gió khiến người ta say mê, những nghệ nhân thủ công với tay nghề khéo léo đã dùng những trang giấy tạo nên hoa giả bằng vụn giấy, trong hiệu sách trưng bày những câu chuyện xưa về các dũng sĩ giết rồng, dòng máu rồng thiêng chảy xuôi xuống mảnh đất Barcelona, từng giọt bắn tung tóe và hóa thành hoa hồng nở rộ.
Ở nơi điều mới và cũ giao hòa với nhau, những kiến trúc luôn mang vẻ đẹp tĩnh lặng, tất cả đã chứng kiến sự thay đổi qua bao sóng gió thăng trầm.
Trên đại lộ có rất nhiều họa sĩ vẽ phác thảo cho người đi đường, Tô Thanh Gia suy nghĩ đôi chút rồi đẩy Carlos qua đó
“Cậu bé xinh đẹp, hôm nay anh đẹp như một bức tranh vậy.” Carlos nghe thấy lời khen ngợi thì hơi ngẩn ra
“Giờ anh lưu lại một kỷ niệm ở đây đi.”
Tô Thanh Gia chân thành nhờ họa sĩ vẽ phác thảo cho cậu bé cầm bó hoa. Họa sĩ cũng rất thích cậu bé đẹp trai này, ông bảo Carlos đứng yên dưới ngọn đèn đường, bắt đầu phác họa những nét đầu tiên.
Carlos không biết làm sao, không biết hướng tầm mắt về phía nào, hai tay ôm hoa của cậu đổ đầy mồ hôi. Cậu đã đi qua đường phố này rất nhiều lần, cũng từng gặp rất nhiều người nhờ họa sĩ vẽ tranh cho.
Có một lần, vì mải mê xem một người biểu diễn ảo thuật trên đường nên đã vô tình chặn đường một du khách. Du khách rất tức giận, bảo cậu cút ngay, cậu nghe rõ người ta mắng “Thằng ăn mày bẩn thỉu”, trong khi đó cậu luôn miệng nói xin lỗi.
Nhưng hôm nay, cậu đã được thành người mẫu ở chỗ này, đám đông xung quanh cậu đều vui vẻ nhìn cậu mà cười.
Carlos nhìn thoáng qua cửa tiện có búp bê mà cậu luôn mong có được, sáng sủa sạch sẽ, nhưng cậu chợt phát hiện mình không còn nhớ dáng vẻ búp bê ấy như thế nào, chỉ nhớ mơ hồ là mái tóc cô ấy màu vàng.
Dường như trong khoảnh khắc ấy, sự cô độc, sự khinh bỉ của người khác đã rời khỏi cậu.
⬅ Trước Tiếp ➡