⬅ Trước Tiếp ➡
Không chỉ động tác này mà tất cả động tác Tô Thanh Gia dạy cậu, Carlos cũng có thể hoàn thành rất tốt, hơn nữa còn cố gắng tự tập lại rất nhiều lần.
Vừa rồi Tô thanh Gia giải thích với Carlos: “Động tác làm nóng người này tác động rất nhiều đến cơ thể, đặc biệt là các dây chằng.” Tô Thanh Gia giơ tay tỏ ý tạm dừng, có vẻ như sắp ngã.
Chờ đến khi hai chân đứng vững, Tô Thanh Gia chỉ vào phần sau bắp đùi mình: “Dây chằng kéo dài từ đây xuống, giống như một sợi dây thừng được vặn lên chủ yếu để khống chế đầu gối. Động tác này rất có tác dụng với các bó cơ, giúp anh rèn luyện các dây chằng khống chế đầu gối.”
“Nhưng nếu anh không giữ thẳng, duy trì sự cân bằng thì không thể đạt được kết quả như mong muốn, đôi khi còn làm dây chẳng đầu gối bị thương nữa.”
Vỗ vỗ bả vai Carlos, Tô Thanh Gia tươi cười rạng rỡ, mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên cái trán nhẵn nhịu, cô nói: “Nhưng động tác này cũng có́ thể tăng cường lực lượng ở chân, gia tăng sức bật.”
Mặc dù cô không đá bóng, nhưng đã từng tập mấy động tác yoga.
Carlos nhìn Tô Thanh Gia có chút xuất thần, nhưng do bình thường cậu ít nói chuyện cho nên Tô Thanh Gia cũng không phát hiện điều gì bất thường.
“Cậu bé xinh đẹp, cố gắng lên.” Tô Thanh Gia lại tiếp tục rèn luyện với cậu.
“Cậu bé xinh đẹp” là biệt danh của Carlos, cậu cực kỳ nhạy cảm với mấy chữ này. Lần thứ hai Tô Thanh Gia đến đây đã biết biệt danh này của cậu, mặc dù khi đó mặt Carlos đen sì, nhưng cô cảm thấy, biệt danh này vô cùng thích hợp.
Thật bất ngờ lại nghe thấy biệt danh này từ miệng Tô Thanh Gia.
Nhưng tại sao cậu lại cảm thấy thích thích thế nhỉ?
Carlos lại nhìn khuôn mặt cô một chút, trắng trẻo mịn màng như trân châu.
Đúng vậy, như trân châu, bởi vì cậu cảm thấy những thứ như sữa rất dễ dàng tan biến, không hợp với búp bê của cậu, thế nên đổi sang thứ khác để so sánh.
Nhất định là tại giọng nói của búp bê quá ngọt ngào, cho nên cậu mới bị mê hoặc và cảm thấy “cậu bé xinh đẹp” rất êm tai. Nhất định là như vậy rồi.
Lời tác giả: Càng ngày càng ngọt, ngọt như ngậm kẹo vậy. Các bạn ăn kẹo ngon không? À mà quên làm gì có ai mua kẹo cho các bạn. Haha....
Editor: Dâu Tây
_______________
Cuối tuần này, Carlos không nán lại trong sân tập của cô nhi viện để luyện bóng như trước đây.
Đương nhiên, cậu cũng không còn cô độc như xưa.
Bởi sẽ có một cô bé búp bê tóc đen đi cùng cậu.
Carlos mặc đồ mới, không rõ bộ đồ ấy được phát hồi nào, đến bản thân cậu cũng không biết đã bao lâu cậu mới để ý tới cách ăn mặc như vậy.
Trong lúc ngồi chờ trên băng ghế ngoài trạm xe bus, Carlos có hơi hồi hộp, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú vẫn trầm ngâm như ngày thường, bàn tay nắm chặt bỏ trong túi quần, do đó không ai nhận ra cảm xúc của cậu.
Carlos nhìn thoáng qua vật thể phản chiếu được bóng mình ở phía trước. Thật tuyệt, hôm nay mái tóc của cậu vừa mềm mại không lộn xộn giống như tổ chim nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡