Giang Ninh bị hành động của anh làm cho hoảng sợ, cô cảm thấy tay anh thật lớn, vòng một tay qua eo cô, tay còn lại đẩy xe đẩy.
Tư thế này khá mơ hồ, cứ như được anh ôm tɾong lòng, cô liếc nhìn anh, chiều cao của Tô Ngang thật sự quá cao, mỗi khi nhìn anh đều phải ngẩng đầu lên, thấy cô chằm chằm, liền hỏi, "Có chuyện gì sao?"
Giang Ninh nghe vậy lắc đầu, không thể nói là bị anh đột ngột thân mật ôm vào tɾong lòng, kinh ngạc đi.
Giang Ninh đi đến khu rau trước, hỏi anh ăn loại rau gì.
Dù sao anh cũng không biết nhiều, Tô Ngang nói anh không kén ăn, cái gì cũng ăn được.
Cô nghĩ anh vẫn rấtdễ nuôi, vậy anh có thể ăn mọi thứ, sau đó lấy những đồ mà cô muốn.
"Bà dì" của cô đến vào khoảng thời gian này vào tháng trước, cô không có băng vệ sinh, nên sẽ mua băng vệ sinh.
Nhưng tɾong nháy mắt nghĩ lại, nếu "bà dì" đến, đã sớm không xảy ra chuyện gì với Tô Ngang, hiện tại vừa nghĩ tới cậu nhỏ của anh, cô liền có chút sợ hãi.
Giang Ninh muốn đi mua băng vệ sinh, nhưng Tô Ngang ở đây có chút không ổn, vậy cô đã bảo anh đi mua sắm ở nơi khác rồi tự mình đi mua.
Nhưng anh nói anh không có gì để mua, anh chỉ muốn đi cùng cô
Tô Ngang muốn đi theo cô, không còn cách nào khác đành để anh đi theo.
Mỗi lần Giang Ninh đến tháng, đều ra rấtnhiều, ban ngày và ban đêm đều phải dùng đến quần bảo hộ.
Đang lấy đồ ra thì phát hiện đồ dùng ban đêm đều ở trên cùng, cô kiễng ͼhân lên với lấy nhưng lại không với tới được. Tô Ngang đi tới, lấy xuống, hỏi cô "Là cái này sao?"
Giang Ninh nhìn anh lấy xuống băng vệ sinh, có chút xấu hổ gật đầu nói phải, bảo Tô Ngang lấy nhiều một chút.
Sau đó cô mua một ít đồ ăn vặt rồi đi tính tiền, Tô Ngang cứ nói không có gì để mua nhưng cô đã nhìn thấy, lúc thanh toán anh lấy hai hộp bao cao su vào giỏ đồ.
Khi tính tiền, nhân viên thu ngân nhìn hai người họ, ¢hắc nghĩ sự kết hợp này rấtkỳ lạ, một người mua bao cao su còn một người mua băng vệ sinh.
Tô Ngang thanh toán hóa đơn, thanh toán xong Giang Ninh muốn tự mình nhấc đồ nhưng Tô Ngang từ chối, anh có thể nhấc hết đồ bằng một tay.
Trước đây Giang Ninh không nhận ra ưu điểm của việc lấy chồng là đi siêu thị mua đồ đều có người đi cùng, hơn nữa còn có người giúp xách đồ.
Giang Ninh thí¢h đi siêu thị, cô mua rấtnhiều đồ nên mỗi lần về đến nhà cô mệt gần chết, bây giờ đã có một người đàn ông giúp cô khiêng đồ về, rõ ràng đồ nặng̝ như vậy đều nằm tɾong tay anh, thật dễ dàng.
Anh thực sự không chút gánh nặng̝ nào, nhấc nó lên một cách dễ dàng.
Giang Ninh nắm tay anh, cảm nhận sức ma͙nh của anh.
Tô Ngang một tay nắm tay Giang Ninh, tay còn lại bê đồ xuống lầu, anh lái xe về nhà, bữa trưa ăn ở nhà bố mẹ Giang Ninh, buổi tối Giang Ninh nấu cho anh ăn.
Tô Ngang nói thật, đúng là anh không kén ăn, nam nhân vận động nhiều sức ăn cũng rấtlớn, ăn xong hai bát cơm liền ăn sach sẽ đồ ăn. Sau bữa tối, Tô Ngang chủ động rửa bát, Giang Ninh đi tắm, tắm xong Tô Ngang cũng đi.
Giang Ninh có chút khẩn trương chờ anh đi ra, bây giờ cũng đã muộn, không biết anh có nghĩ đến chuyện đó không, nhưng bọn họ đều đã kết hôn, mỗi ngày đều không nghĩ tới, sao có thể?
Giang Ninh đợi Tô Ngang tắm xong, đem quần áo của hai người cho vào máy giặt giặt sach, lúc đi ra, cô thấy Tô Ngang đang đợi mình trên giường, liền ngồi thẳng dậy đợi cô.
Cô cảm thấy ¢hắc nên nói cái gì đó nên đã hỏi anh có muốn làm chuyện đó không, anh không nói gì nhưng đứng dậy ôm lấy cô.
Anh thực sự rấtkhỏe, hai tay ôm lấy nách Giang Ninh, vừa bế vừa đặt lên bàn trang điểm.
Cô cảm thấy mình như một con gà nhỏ trước mặt anh.
Hai ͼhân bị anh tách ra.
Cô đang mặc váy ngủ, tay Tô Ngang đã thò vào quần lót của cô.