Cố Thiệu Diễn nghe vậy, ánh mắt thoáng chớp lên, nhìn kiêng kị nhìn về phía cô.
"Có ly hôn hay không, không phải do cô quyết định." Thẩm Vận Liên lớn lối nói.
Đột nhiên, Giang Bán Hạ bình tĩnh nhìn về phía Thẩm Vận Liên, vẻ điên cuồng tích tụ nơi đáy mắt.
Thẩm Vận Liên tức giận.
Con đàn bà này, quá to gan rồi.
Bà ta chỉ vào Giang Bán Hạ, chuẩn bị mở miệng mắt, thì lại bị sợi dây chuyền đang lắc lư trên cổ Giang Bán Hạ hấp dẫn.
Một khối ngọc trông như giọt nước treo trên cổ, dọa Thẩm Vận Liên đến lạnh cả sống lưng, suýt nữa chết cứng tại chổ.
Khối ngọc này, sao lại ở trong tay con đàn bà này?
Thẩm Vận Liên kinh hoảng nhìn về phía Giang Bán Hạ, nào ngờ, lại thấy cô lặng lẽ thốt ra ba chữ.
Bích Hải Uyển.
Bà ta như chấn động, lập tức đổi giọng "Nhưng, nhưng mà, nhà họ Cố của chúng ta cũng không phải là dạng tùy tiện, chuyện lớn như ly hôn, không thể quyết định một cách tùy tiện. Như vậy đi, tôi cho cô thêm một cơ hội, lần này bỏ qua đi."
Dứt lời, Thẩm Vận Liên chạy trối chết lao thẳng lên lầụ
Nếu nhìn thật kỹ, có thể phát hiện lúc bà ta bước lên thang lầu, chân còn run rẩy.
Qua được một kiếp, Giang Bán Hạ bị dọa không thua gì Thẩm Vận Liên, cả người đổ mồ hôi lạnh, giờ cả người như mất lực, không còn sức đứng vững.
"Sao vậy chứ?"
Trình Tuyết không vui phàn nàn, cô ta quay đầu nũng nịu với Cố Thiệu Diễn, lại phát hiện Cố Thiệu Diễn đang nhìn chằm chằm đánh giá Giang Bán Hạ.
Môt lúc lâu sau, anh ta bèn cất tiếng cười nhạo.
Sự tương phản của Thẩm Vận Liên lớn như vậy, sao Cố Thiệu Diễn có thể không nhìn ra, chỉ là không muốn nói thẳng mà thôi.
Điều làm anh thấy hứng thú, chính là cô.
Cố Thiệu Diễn nói với giọng giễu cợt "Ồ, có vẻ tôi xem thường cô rồi."
Giang Bán Hạ nhếch môi không nói lời nào.
Nếu như không phải bị ép đến đường cùng, sao cô có thể làm như vậy.
Cố Thiệu Diễn đứng dậy, bước đến gần.
Giang Bán Hạ lùi về phía sau theo bản năng, mãi đến khi eo cô đụng phải góc bàn, không thể lùi được nữa.
Cố Thiệu Diễn chẳng thèm để tâm, dùng giọng điệu nguy hiểm thì thầm bên tai cô "Muốn làm vợ tôi thì phải trả giả đắt."
Sau đó, âm thanh ấy đột nhiên trở nên lạnh lùng tàn nhẫn "Ngược lại, tôi thật sự muốn xem thử, cô có thể vì cái danh con dâu nhà họ Cố mà làm đến mức nào?"
Dứt lời, anh ta lập tức rời đi.
"Cố Thiệu Diễn." Giang Bán Hạ đột nhiên kêu lên, âm thanh trong trẻo, không còn vẻ nhút nhát khi xưa.
Cố Thiệu Diễn có chút ngoài ý muốn mà bước chân hơi khựng lại, thoáng nghiêng đầụ
Giang Bán Hạ kiên định nhìn anh "Cố Thiệu Diễn, ba năm trước lúc anh cầu hôn em, có nói dù ra sao đi nữa cũng không buông tay. Hôm nay, em trả lại anh câu nói ấy, dù ra sao đi nữa, em cũng không buông tay."
Cố Thiệu Diễn quay lưng về phía Giang Bán Hạ, im lặng không nói gì. Một lát sau thì phát ra tiếng cười nhạo khinh miệt đến đỉnh điểm, nhưng đáy mắt lại lộ ra một tia đau đớn, vừa vụt qua đã biến mất.
Cố Thiệu Diễn vừa đi, Thẩm Vận Liên lập tức cản lại Giang Bán Hạ cũng đang định rời đi.
"Vòng cổ này từ đâu ra?" Thẩm Vận Liên trừng mắt nhìn cô với vẻ vô cùng đáng sợ.