Giang Bán Hạ đang chìm trong sự đau khổ vì mấy lời của Cố Thiệu Diễn nên nào để tâm đến ả ta.
"Sao vậy? Sợ anh lạnh nhạt với em à? Đêm nay cả hai đều ở lại hết đi, anh lo hết." Cố Thiệu Diễn nói với cô gái kia, nhưng ánh mắt lại như lơ đãng nhìn sang phía Giang Bán Hạ.
Giang Bán Hạ nở nụ cười, đau khổ, đắng chát, tủi thân. . . đủ loại tâm trạng đều nén trong nụ cười ấy.
Người yêu từng thề non hẹn biển, nay lại ôm người khác, đường đường chính chính ngoại tình, mà mình còn dẫn gái đến cho anh ta, chẳng lẽ không buồn cười, không nên cười hay sao?
Giang Bán Hạ nắm lấy góc áo cũng trở nên trắng bệch, âm thanh run rẩy, vô cùng hèn mọn "Chỉ cần anh thích là được."
Cố Thiệu Diễn nở nụ cười mỉa mai, ngoắc ngoắc ngón tay gọi Trình Tuyết đến, đấy là kiểu cô ta thích nên lập tức bước tới, mờ ám dựa lên người anh.
Nếu có thể khiến một người đàn ông như Cố Thiệu Diễn hài lòng, thì dù có bắt cô ta quỳ xuống liếm đế giày thì cô ta cũng chịụ
Giang Bán Hạ tận mắt thấy Cố Thiệu Diễn nâng cằm Trình Tuyết, rốt cuộc cũng không kiềm được nước mắt, bèn đẩy cửa lao ra ngoài.
Chủ nhật, điện thoại từ nhà cũ của nhà họ Cố đúng hạn gọi sang.
Giang Bán Hạ nhìn tên người gọi, cơ thể nhỏ bé thoáng chốc run rẩy, cô nhanh chóng bắt máy, rồi nói với giọng nịnh nọt "Mẹ, mẹ tìm con. . ."
Cô còn chưa nói xong thì đã bị giọng nói giận dữ từ đầu dây bên kia cắt ngang "Giang Bán Hạ, cô có biết cách làm con dâu nhà họ Cố không đấy? Chuyện Thiệu Diễn bị đăng lên báo kìa, cô chết rồi à? Cô giữ gìn mặt mũi cho chồng kiểu đó đấy hả? Lúc trước là tôi đui mù, nên mới để cái thứ như cô vào nhà họ Cố "
"Bây giờ, lập tức về nhà cho tôi." Thẩm Vận Liên khinh bỉ ra lệnh.
"Mẹ, con. . ."
Cô vừa nói được hai chữ, Thẩm Vận Liên đã cúp điện thoại.
Giang Bán Hạ suy nghĩ hồi lâu, tin tức trăng hoa của Cố Thiệu Diễn trước giờ không ít, mà từ trước đến nay người mẹ chồng này chỉ nổi giận đùng đùng mắng cô một trận rồi ném lại một câu "Có giỏi thì đừng bao giờ về nhà họ Cố."
Nhưng lần này. . .
Hừ Giang Bán Hạ lạnh lùng cười rồi xoay người về phòng ngủ, lấy một mặt ngọc được buộc bằng dây đỏ đeo lên cổ, rồi bước ra ngoài.
Tại nhà họ Cố.
Giang Bán Hạ vừa đẩy cửa bước vào đã nghe thấy Thẩm Vận Liên châm chọc bằng giọng điệu quái gở "Ai da Giỏi lắm rồi, dám để bọn tôi chờ lâu như vậy, xem ra cô càng lúc càng không coi người mẹ chồng này ra gì mà."
"Mẹ, con xin lỗi, lúc con đi bị kẹt xe." Giang Bán Hạ vội vàng xin lỗi.
Thẩm Vận Liên liếc mắt nhìn, rồi lập tức mặt kệ xem cô như không khí.
Giang Bán Hạ bứt rứt đứng cạnh ghế salon, không dám ngồi xuống.
"Mới sáng sớm mẹ đã kêu con đàn bà này đến, mẹ cố tình chọc con khó chịu đúng không?" Một âm thanh trầm thấp quen thuộc vang lên từ phía saụ
Giang Bán Hạ quay đầu thì thấy Cố Thiệu Diễn bước từ trên lầu xuống.
Nhưng điều khiến cô kinh hoãng, chính là Trình Tuyết đang thân mật tựa lên người Cố Thiệu Diễn.
Sao cô ta lại xuất hiện ở đây?
Giang Bán Hạ không thể tưởng tượng nổi, thì thào lên tiếng “Diễn, sao anh có thể làm như vậy chứ?"