Trong căn biệt thự lúc nửa đêm.
Một tiếng “Xoảng” vang lên, ly rượu vỡ nát, dòng rượu đỏ chảy xuôi xuống.
Đôi mắt lạnh lẽo của người đàn ông ánh lên sắc đỏ, anh tức giận nhìn người phụ nữ xinh đẹp ăn mặc gợi cảm đang đứng trước mặt mình.
Giang Bán Hạ hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm, hơi thở ấm áp quấn quít bên tai người đàn ông ấy.
"Thiệu Diễn, em nghĩ là..."
Giờ đây, Cố Thiệu Diễn chỉ muốn bóp chết người phụ nữ đang nằm sắp trên người mình, thần trí của anh càng lúc càng trở nên mờ mịt.
Chết tiệt Cô ta đã bỏ bao nhiêu thứ vào rượu rồi?
Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại như không có xương của Giang Bán Hạ trượt từ ngực người đàn ông kia xuống, thân hình Cố Thiệu Diễn thoáng rung động, anh cố khôi phục chút tỉnh táo rồi đột nhiên kéo tay Giang Bán Hạ, đẩy cô ra.
"Cô nghĩ rằng dùng cái thủ đoạn hèn hạ này thì có thể để đạt được mục đích sao?" Anh liều mình dằn xuống những cảm xúc đang cuộn trào như sóng, Cố Thiệu Diễn xem thường nhìn cô, rồi phun ra từng từ như dao nhọn cứa thẳng vào tim "Thứ đàn bà như cô khiến tôi thấy buồn nôn, dù có quỳ xuống cầu xin thì tôi cũng chẳng thèm quan tâm đâu "
Vừa dứt lời, anh đóng sầm cửa rồi rời đi.
Giang Bán Hạ ngồi bệch xuống, sắc mặt trắng bệch, đầu móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay cũng không hề biết.
Từng giọt nước mắt chảy dọc theo cằm, rơi thẳng xuống nệm.
Sao mọi chuyện lại thành thế này? Người đàn ông từng nói sẽ bảo vệ cô cả đời, sao hôm nay lại không hề muốn chạm vào cô?
...
Hôm sau, Giang Bán Hạ đọc được một tin trên tờ bao giải tri.
Tiêu đề màu đen được in to như đâm thẳng vào mắt cô.
Tổng giám đốc nhà họ Cố nửa đêm vào khách sạn với người mẫu ngực to, hôn nhân từ lâu chỉ còn trên danh nghĩa.
Tuy cô đã làm đến mức này, vậy mà anh thà ra ngoài tìm gái chứ không muốn đụng đến người vợ là mình.
Giang Bán Hạ đau đến không tả nổi, cô theo bản năm nắm lấy tay vịn cầu thang, muốn dùng nó để chống đỡ cơ thể đã đau đến mức không sao đứng nổi.
Một Giang Bán Hạ từng xinh đẹp đến chói mắt giờ lại yếu ớt tiều tụy như bị tuyết sương tàn phá.
Người trợ lý cẩn thận bước đến, quan sát sắc mặt cô rồi nói "Thưa bà chủ, lần này ông chủ lại lên báo, chuyện này sợ là khó bàn giao với bên nhà cũ."
Giang Bán Hạ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, nói bằng giọng run rẩy "Chuyện bên nhà cũ để tính sau đi, trước tiên cứ dẫn người qua đây đi."
Người trợ lý thoáng rùng mình, ngạc nhiên nói "Bà chủ, thật sự muốn vậy sao?"
Giang Bán Hạ cắn răng, dồn hết sức mới thốt ra được ba chữ "Dẫn qua đây."
Một cô gái nũng nịu được dẫn đến trước mặt Giang Bán Hạ.
Cô ta thoạt chừng hai mươi tuổi, xin đẹp như ngọc, non nớt giống như sen đầu hạ, thanh lịch trong trẻo khiến người khác chỉ muốn hái xuống.
Giang Bán Hạ nhìn cô ta bằng ánh mắt phức tạp, rồi chợt nở một nụ cười chua chát.
Đã có người từng khuyên cô rằng "Đàn ông vốn là thứ có mới nới cũ, cô muốn nịnh nọt anh ta, hay là cứ tìm đàn bà cho anh ta rồi từ đó kéo anh ta về đi."
Lúc đó cô từ chối với vẻ không thể nào tin nổi "Bộ điên rồi à?"
Sao cô có thể tìm người phụ nữ khác cho chồng mình chứ?