⬅ Trước Tiếp ➡
“Anh còn chưa nói hết đâụ”
Giang Dục giữ vẻ mặt nghiêm túc “Mặt tɾong đùi phải của em còn có một vết bớt to bằng đầu ngón cái.”
Tống Tích Nghiên sững sờ nhìn anh, rấtlâu sau vẫn không thốt lên được lời nào.
Những vị trí kín đáo như vậy mà anh lại nói chính xác không sai chút nào.
Cảm giác giống như ánh mắt của anh có thể xuyên qua lớp quần áo cô đang mặc để nhìn thấy cơ thể cô vậy.
Cơn kinh hãi khiến lưng cô túa đầy mồ hôi lạnh, cơn say cũng giảm đi hơn một nửa.
Chẳng lẽ cảnh tượng tɾong mơ đó là thật sao?
Giang Dục tiếp tục nói “Em rấtthích ăn thịt, đặc biệt là thịt bò.”
“Đồ ngọt yêu thích nhất là bánh souffle dâu tây, mỗi lần có thể ăn liền hai cái.”
“Ghét nhất là ăn rau, nhưng khi còn nhỏ rau ông nội làm thì em đều ngoan ngoãn ăn hết.”
“Thích xem phim trinh thám, nhưng lại nhát gan. Mỗi lần xem xong đều không dám đi vệ sinh một mình.”
“Sợ nhất là sâu róm.”
“Thích nhất là màu xanh lam.”
“Khi ốm sẽ ngoan ngoãn uống thuốc, nhưng lại cảm thấy tủi thân, cuối cùng trốn vào chăn để khóc thầm…”
Hàng mi dài của anh khẽ rũ xuống, che giấu đi ánh mắt chứa đầy cảm xúc.
Ngưng một chút, rồi rấtnhanh chuyển đề tài.
“Mật mã thẻ ngân hàng của em, tất cả tài khoản mạng xã hội, đều lấy ngày sinh của ông nội em.”
Giang Dục kể lại tất cả những chuyện từ nhỏ đến lớn của cô, những điều cô thích, những điều cô ghét, cả những chuyện ngốc nghếch đã làm.
Rõ ràng từng chữ một, không bỏ sót điều gì.
Đồng tử Tống Tích Nghiên hơi co lại, cảm giác như máu tɾong người đông cứng lại ngay khoảnh khắc đó. Sao có thể chứ?
“Anh điều tra tôi?”
“Anh cần phải điều tra sao?”
“Những chuyện đó là ông nội tôi nói cho anh biết đúng không?”
“Em nghĩ ông nội em sẽ kể cho anh nghe những chuyện riêng tư của em sao? Ví dụ như... năm em 16 tuổi đã lén xem phim người lớn với bạn cùng bàn. Chuyện đó ông nội em có biết không?”
Cô nghẹn lời, cảm giác bất lực khi không tìm được lý do phản bác.
Giang Dục nhướn mày cười nhạt.
“Em không có thần tượng nào cả, vì người mà em thích nhất... là anh.”
Tống Tích Nghiên nhất quyết không tin những lời vô lý của anh “Không thể nào Tôi sẽ không bao giờ thích loại biến thái the0 dõi người khác như anh Đừng có mà tự mình đa tình ”
Cô giãy giụa cố thoát khỏi vòng tay anh, nhưng lại bị anh ma͙nh mẽ giữ chặt.
Tống Tích Nghiên tức giận ngẩng lên, nhưng ánh mắt lại đâm thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, như thể rơi vào một vực thẳm không đáy.
Anh nâng cằm cô lên, chăm chú nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn, giọng nói dịu dàng “Vô ích thôi, bảo bối. Dù em có phủ nhận thế nào thì người mà em yêu nhất tɾong lòng vẫn luôn là anh.”
Chữ “bảo bối” anh gọi nghe thật tự nhiên, giọng nói dịu dàng đến mức giống hệt như tɾong giấc mơ của cô.
Điều đó khiến cô hoảng loạn tɾong khoảnh khắc.
Ngón tay khô ráo ấm áp của anh nhẹ nhàng vuốt ve từ khuôn mặt thanh tú của cô, chậm rãi đi lên, cuối cùng dừng lại ở đuôi mắt đỏ ửng của cô.
Hôm nay cô trang điểm nhẹ.
Đôi mắt to tròn được viền bởi đường eyeliner màu nâu tạo thành một đường cong mềm mại, toát lên vẻ ngây thơ nhưng lại có chút quyến rũ.
Vô cùng đáng yêụ
Anh yêu thích không buông, giọng nói khàn khàn đến cực độ “Bảo bối, anh không chỉ biết mọi thứ về em mà còn biết cả sở thích của em. Thứ em thích nhất là tư thế từ phía saụ..”
“Aaa ”
Như thể bị chạm tɾúng nỗi lòng khiến mặt cô lập tức đỏ bừng, hét lên đầy xấu hổ “Anh im miệng Im ngay ”
Cô trở tay vung một cái tát ma͙nh vào mặt anh.
Cái tát đó gần như đã dồn hết toàn bộ sức lực của cô.
Cái tát ma͙nh mẽ của cô giáng thẳng vào mặt Giang Dục.
Giang Dục bị đánh khiến khuôn mặt hơi nghiêng đi một bên vì lực tác động.
Không khí đông cứng lại.
⬅ Trước Tiếp ➡