⬅ Trước Tiếp ➡
Khi Tống Tích Nghiên bước nhanh đến chỗ xe mình, cô liền thấy người đàn ông ấy đang lười biếng tựa vào xe của cô.
Anh cúi đầu ngậm điếu thuốc.
Bộ vest đen khoác lên người cao lớn rắn chắc, lưng dựa vào cửa chiếc Volkswagen đen của cô. Hơn nửa thân người của anh gần như hòa vào màu sắc của chiếc xe.
Mái tóc hơi rối phủ nhẹ xuống trán, che khuất đôi mắt sắc bén. Bên dưới là sống mũi cao thẳng như một đường trượt hoàn hảo, môi mím chặt.
Đường nét khuôn mặt góc cạnh kéo dài xuống để lộ chiếc cổ áo sơ mi trắng tuyết mở rộng, phô bày phần yết hầu quyến rũ.
Đẹp đến ngột ngạt.
Mãi đến khi nghe tiếng giày cao gót thanh thoát mỗi lúc một gần thì anh mới thờ ơ ngẩng đầu lên, nghiêng mặt nhìn cô.
Giang Dục cười nhạt “Tống tiểu thư.”
Tống Tích Nghiên ngạc nhiên “Sao anh đến nhanh vậy?”
“Tan làm sớm nên qua đây ngồi đợi cô.”
Anh dụi điếu thuốc, khóe môi nhếch nhẹ.
Nụ cười của anh chói lóa đến mức khiến cô không khỏi bối rối. Cô bước về phía cửa xe “Đợi lâu chưa?”
Giang Dục bước theo “Chắc khoảng một tiếng.”
Cô kinh ngạc, ánh mắt lộ vẻ áy náy “Sao anh không báo trước cho tôi biết?”
“Vì sợ làm phiền công việc của cô.”
“Thật ra anh không cần phải cố tình chờ tôi đâụ Lần sau nếu vậy thì cứ tự bắt xe về cũng được.”
Giang Dục nhếch môi cười “Lần sau? Nghĩa là sáng mai tôi vẫn có thể đi nhờ xe cô sao?”
Tống Tích Nghiên bất lực nhìn anh “Giang tiên sinh, hình như anh cố tình chọn sai trọng tâm câu chuyện rồi.”
Giang Dục cười tỉnh bơ “Không quan trọng.”
Giang Dục chậm rãi nói, vô thức theo cô đến bên cạnh xe.
Ngay khi cô chuẩn bị mở cửa thì người đàn ông đột nhiên áp sát, tay trái đẩy cửa xe đóng lại, tay phải nhanh chóng kéo cô về phía mình.
Cô bị lực kéo bất ngờ khiến bước chân lảo đảo, ngã nhào vào lồng ngực anh. Bàn tay trái của anh ôm lấy eo cô, ép cô sát vào xe.
Sống lưng mảnh khảnh tựa vào cánh cửa lạnh lẽo.
Trước mặt lại là lồng ngực nóng rực của người đàn ông.
Cảm giác đối lập giữa lạnh và nóng.
Cô hốt hoảng ngước mắt lên, căng thẳng đến lắp bắp “Anh... Anh làm gì vậy ”
Giang Dục bình thản cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả vào bên tai cô, giọng khàn khàn “Để tôi lái xe.”
Một cảm giác rùng mình quen thuộc theo từng nhịp thở của anh, như dòng điện nhẹ nhàng lướt qua toàn thân cô.
Tống Tích Nghiên hoảng loạn đến mức mất kiểm soát.
“Không... không cần, xe của tôi khó lái lắm.”
“Cô đã làm việc cả ngày, chắc mệt rồi.”
Bàn tay mạnh mẽ nhưng mềm mại của anh đặt lên đầu cô, nhẹ nhàng vuốt tóc như đang âu yếm một chú mèo con giận dỗi.
Gương mặt Tống Tích Nghiên dần đỏ lên, ngón tay siết chặt chìa khóa xe.
“Tôi không mệt.”
“Ngoan.”
Môi mỏng của anh khẽ nhếch lên, ánh mắt điềm tĩnh nhìn cô “Đưa chìa khóa xe cho tôi.”
Đó không phải là lời đề nghị mà là mệnh lệnh.
Giọng điệu không chấp nhận sự phản kháng.
Nhưng cái từ “ngoan” kia lại khiến mọi thứ trở nên mập mờ, ám muội.
Tống Tích Nghiên luôn có cảm giác rằng giây tiếp theo anh sẽ hôn cô.
Nhưng Giang Dục không làm vậy, chỉ từ tốn đưa tay chạm vào tay cô.
Những ngón tay ấm áp và khô ráo nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, nhẹ nhàng bẻ từng ngón tay ra, để lộ chiếc chìa khóa giấu trong lòng bàn tay.
Anh lấy chìa khóa đi.
Toàn bộ quá trình diễn ra trong im lặng.
Nhưng lại khiến Tống Tích Nghiên cảm thấy hô hấp như bị bóp nghẹt.
Trong không khí dường như tồn tại một dòng điện vô hình mà anh cố tình tạo ra, chi phối toàn bộ cảm giác của cô.
Rõ ràng chỉ là lấy chìa khóa thôi mà...
Cuối cùng anh rất lịch thiệp thả cô ra, lùi về phía sau một bước.
Để lại một Tống Tích Nghiên run rẩy không ngừng.
Anh hơi ngẩng cằm lên, giọng nói tuy khàn hơn bình thường nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như mọi khi “Lên xe.”
Ảo giác.
Chắc chắn là ảo giác.
⬅ Trước Tiếp ➡