Chương 10
Tưởng Diên thì đến chỗ công trường. Dạo này anh đã nhận thầu cả khu công trường này, thuê thêm một số người. Dạo gần đây rất bận, lúc anh đang bận rộn ở công trường, thông báo tin nhắn vang lên. Trước đó anh được Tiểu Thành dẫn đến một quán rửa chân, rửa được một lần thì cô gái rửa chân cho anh không biết có phải đã để ý anh hay không, suốt ngày gửi tin nhắn cho anh, hôm nay lại hỏi anh có muốn đến rửa chân không.
Lộ vú trước mặt anh
Tưởng Diên trực tiếp ngó lơ, nhắn lại một câu không rảnh.
Lúc này Tiểu Thành đến bên cạnh anh, nói "Anh Diên, chẳng phải đợt trước anh bảo em đi hỏi phòng cho thuê ở gần đây sao? Em đã hỏi mấy cái phòng cho thuê ở đây rồi, phòng ốc ở đây đều rất đắt, tiền thuê một căn phòng khá nhỏ cũng phải mất mấy vạn rồi. Ở thành phố lớn như này, giá nhà cũng không giống nhau, nơi kém hơn vậy mà cũng phải mất mấy vạn đó, đây không phải là bẫy người sao?"
Giá cả mà anh nghĩ đến, cũng phải mất mấy vạn một tháng. Dạo gần đây anh nhận một số công trình đơn lẻ, vẫn chưa có văn phòng đề tên công ty thì có vẻ không chính thức, vì thế dạo gần đây anh định thuê văn phòng để lập công ty. Có nơi chốn chính thức, sau này thu hút mối làm ăn, hợp tác hay bàn bạc với người ta sẽ thuận tiện hơn nhiềụ
Tưởng Diên nghe thấy giá này thì không nói năng gì, Tiểu Thành đề nghị với anh "Anh, không phải anh mới thuê một căn sao? Căn phòng anh thuê chỉ có 2000 tệ, hay là anh biến phòng mình thành văn phòng công ty đi."
Tưởng Diên từ chối "Không được, nhà là nơi để ở, hoàn toàn không giống công ty. Chỗ anh vẫn có chút tiền tích cóp, hẳn là có thể trang trải được, cậu đi ký hợp đồng thuê mấy tháng cho anh đi, phải làm lớn thì mới được. Nếu giá cả có thể hạ thấp thì hạ xuống một chút."
Anh ra xã hội sớm, làm thuê kiếm được không ít tiền. Làm thợ xây, phụ hồ trong công trường này nếu chịu khó thì một tháng kiếm được không ít. Hơn nữa anh là một người đàn ông chín chắn, bình thường cũng không nuôi phụ nữ hay chơi gái, chi tiêu ngoài tiền thuốc lá, uống chút rượu ăn chút cơm ra thì thật sự chẳng còn thú vui nào khác.
Vì thế anh đã tích cóp được không ít tiền, từ sớm anh đã có chí tự mình lập nghiệp ra làm riêng nên anh đã để dành tiền. Hơn nữa, anh không lấy vợ người thành phố, con gái thành phố đều đắt giá, anh bèn tích cóp tiền cưới vợ.
...
Hai ngày nay Chu Kỳ khá bận rộn với công việc ở trường, Tưởng Diên về nhà cũng rất bận. Dù họ không về nhà cùng một thời điểm nhưng Tưởng Diên lúc nào cũng về muộn hơn Chu Kỳ, vì thế cô vẫn có thể nhìn thấy anh về nhà.
Cô nhận ra dạo gần đây mình đã mê mẩn cơ thể của Tưởng Diên, ngày nào cũng muốn nhìn mấy lần.
Lúc nào anh về nhà, cô cũng chờ sẵn ở cửa để ngắm anh.
Đợi đến thứ bảy, vừa đến tối đã thấy Tưởng Diên chủ động đi sang. Từ trưa cô đã bắt đầu chuẩn bị bữa cơm này, khoản bếp núc của cô không tồi nhưng sợ Tưởng Diên không thích ăn nên cô đã làm món sở trường của mình, kèm theo món canh gì đó, chỉ chờ anh sang. Chu Kỳ vừa nấu xong thì Tưởng Diên đã đến, cô đi ra mở cửa, "Món này của em sắp xong rồi, đợi một xíu thôi, anh cứ đi rửa tay trước đi."
Tưởng Diên vào nhà là nhìn thấy Chu Kỳ mặc đồ ngủ, bộ đồ ngủ này cũng chẳng khác bộ trước là bao, cũng là chất lụa mềm mại, chỉ tội không ngắn như vậy mà thôi.