"Đừng nhúc nhích." Giọng nói Chu Khải vẫn dịu dàng nhưng không cho phép người cự tuyệt, ma xui quỷ khiến thế nào mà Ôn Mạn lại dừng lại, không lùi về sau nữa.
Cô đứng cách anh rất gần, trên áo khoác có mùi tuyết tùng mát lạnh, khoác lên người cô như muốn bao bọc cô trong làn hương ấy, làm cô thở không nổi.
"Chu Khải.." Ôn Mạn mất tự nhiên dời tầm mắt đi, giọng nói giống như mèo con gãi vào lòng người.
Chu Khải cảm thấy ngực mình bị cào một cái, anh cười nhẹ xoa xoa tóc cô: "Nói chuyện đàng hoàng, đừng nứng."
"Anh.. anh mới nứng ấy." Ôn Mạn tức giận giơ nắm tay nhỏ muốn nện lên người anh mấy cái.
"Rồi, rồi, đừng quậy nữa." Chu Khái nắm lấy tay cô, thuận tay đổi thành dắt tay, mười ngón tay đan vào nhau chặt chẽ: "Quậy nữa anh hôn em ở đây ngay giờ đấy."
Ôn Mạn không dám lộn xộn nữa, bởi vì cô biết, Chu Khải nói được làm được. Trước kia anh luôn như vậy.
Ôn Mạn nhìn tay hai người nắm chặt, không nói được tâm trạng lúc này của mình là như thế nào, rõ ràng là hai người đã chia tay lâu rồi, tại sao anh còn có thể tự nhiên nắm tay cô như thế được?
"Nghĩ cái gì đó?" Chu Khải rũ mi, trong mắt vẫn là tình ý như năm nào.
Ôn Mạn có chút hoảng loạn dời mắt đi: "Không có gì."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Chu Khải nhẹ nhàng ừ một tiếng, thân sĩ không hỏi tiếp nữa. Anh biết số phòng ở đâu, sau khi nói với nhân viên phục vụ một tiếng thì kéo Ôn Mạn đi theo nhân viên về phía đó.
"Mời anh." Nhân viên phục vụ dừng lại trước cửa phòng, cung kính khom lưng.
"Cảm ơn." Chu Khải rấy tự nhiên thả nắm tay Ôn Mạn ra, lấy ví tiền từ trong áo khoác tây trang, rút ra một tờ tiền tip cho nhân viên phục vụ.
Nhân viên phục vụ nhận lấy, nói tiếng cảm ơn cũng nhiệt tình hơn nhiều, khom lưng rời đi.
Lòng bàn tay Ôn Mạn chợt trống trái, giống như khoảng không trong lòng cô vậy, đến cả bàn tay anh cọ qua ngực cô lấy ví tiền đi cô cũng không để ý tới. Lúc không nhìn thấy anh, cô vốn không như vậy mà..
Sớm biết thế đã không tới buổi họp lớp này làm gì. Ôn Mạn mím mím môi, trong mắt sáng trong có chút hối hận.
Cô khát vọng Chu Khải đυ.ng chạm, nhiều hơn cô nghĩ nhiều.
"Trả áo cho anh này." Ôn Mạn cởi tây trang trên người xuống, trên khuôn mặt xinh đẹp treo nụ cười xa cách: "Cảm ơn."
Ánh mắt Chu Khải ảm đạm xuống, nhận lấy áo khoác, cũng không nói gì.
Ôn Mạn đẩy cửa phòng ra, âm thanh ồn ào náo nhiệt vốn bị tường ngăn cách cứ thế đập vào tai, ồn tới mức làm cô đau đầu.
"A! Ôn Mạn!" Có người nhìn thấy cô thì lập tức hô lên.
"Mạn Mạn..!" Lúc này La Hàm mới nhìn thấy tin nhắn Ôn Mạn gửi cho cô ấy: "Ôi, mới rồi tớ với bọn họ nhiệt tình uống quá, không nghe thấy chuông reo, sao cậu tìm được phòng thế, hình như tớ không nói số phòng cho cậu mà.."
La Hàm vừa đi về phía Ôn Mạn vừa nói, đến lúc nhìn thấy người đàn ông đứng ngoài cửa, giọng nói không hiểu sao liền nhỏ đi nhiều.
"A, Chu Khải."
Âm nhạc đinh tai nhức óc trong phòng bị dừng lại, không gian bỗng chốc trở nên yên tĩnh tới mức châm rơi cũng nghe được.