⬅ Trước Tiếp ➡
Không có sự cho phép của mình, đời này, kiếp sau, đều chỉ có thể chờ ở lại bên cạnh mình, để cho mình độc chiếm.
Thời Noãn ở bên trong góc tối lại chờ thêm mấy phút, cho đến khi xác định bên ngoài thật sự không có người, hít mạnh một hơi, thả lỏng ra.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, khóe miệng Thời Noãn nhịn không được nhếch lên, đúng lúc cô đang định đi ra ngoài thì cánh cửa từ bên ngoài vách tường mở ra.
Khuôn mặt đẹp đẽ của người đàn ông xuất hiện trước mặt cô như ánh sáng chiếu vào.
Lúc này, đôi môi mỏng của hắn hơi nhếch lên, đôi mắt đen sâu thẳm đầy sự trêu chọc và lạnh lùng.
Như thể đang đắc ý, vui vẻ nói, nhìn xem, anh lại bắt được em rồi.
Cảm xúc chênh lệch quá lớn khiến cô cảm giác như mình đang ở trước mặt mọi người bị tát mạnh một cái, toàn thân tôi cứng đờ.
Đôi mắt trong veo, sạch sẽ ngấn nước lập tức vỡ ra, nước mắt sinh lý cứ thế trào ra.
Bàn tay nhỏ trắng nõn mềm mại bởi vì dùng quá sức siết quần lụa mỏng màu trắng mà nổi lên gân xanh, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn không cách nào khống chế được sự run rẩy.
Thời Noãn nhìn bóng dáng cao lớn của hắn đang tiến lại gần mình, nghĩ đến rơi vào trong tay hắn phải bị trừng phạt, giống như con thỏ trắng nhỏ bé nhìn thấy lão sói xám, bỗng nhiên đẩy hắn một cái, cố gắng dùng hết sức lực chạy ra ngoài.
Nhưng chưa chạy được hai bước, đã bị một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy bả vai kéo trở về.
Thân thể của cô bị đập vào trên vách tường với một lực rất mạnh.
Giọng nói êm dịu của người đàn ông vang lên nhưng lại khiến cô cảm thấy rét lạnh thấu xương, giống như ác ma đang lên nói ở bên tai “Noãn Noãn ngốc, em nên biết nha, ngoại trừ ở bên cạnh anh, em không được đi đâu cả.”
Vừa nói, bàn tay với những khớp xương rõ ràng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm của có sự thâm tình không che giấu dành cho cô.
"Anh biết tối nay đã xảy ra chuyện gì, em chỉ đang đùa với anh thôi đúng không?"
Hắn rõ ràng vẫn là Bạc Yến, khuôn mặt đẹp như yêu nghiệt ấy không hề thay đổi, ngay cả giọng nói cũng dịu dàng như cũ.
Như thể âm thanh lạnh lẽo vừa nghe thấy từ trong miệng hắn chỉ là ảo giác của mình mà thôi.
Nhưng Bạc Yến giả nhân giả nghĩa như vậy càng khiến cô sợ hãi, hoảng loạn và càng muốn trốn thoát mà thôi.
"Bạc... Bạc Yến, xin hãy để tôi đi, xin hãy để tôi đi, làm ơn?"
Cô đột nhiên nắm lấy tay áo hắn, cầu xin.
Hắn nhìn cô với đôi mắt đỏ ngầu, đầy nước, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, nhưng sự thâm tình trong mắt lại bị che phủ bởi một lớp tức giận mỏng.
Sau đó hắn ép buộc mình phải kìm nén nó.
Không thể doạ cô ấy sợ.
Hắn thu hết lại tất cả lệ khí, cố gắng tỏ ra bản thân dễ gần.
"Nhưng mà em đã nói rằng em sẽ mãi ở bên cạnh anh đời này kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, chúng ta sẽ mãi mãi không chia lìa."
Đương nhiên là vì để lừa anh.
Anh ở trước mặt tôi giả vờ là lịch sự, là một người đàn ông tốt.
Kết quả thì sao? Anh hoàn toàn không phải như vậy

⬅ Trước Tiếp ➡