⬅ Trước Tiếp ➡

anh được cưng chiều từ nhỏ vậy nên anh muốn làm cái gì thì sẽ làm cái đó.
May mắn thay, anh lại là một người cứng nhắc và nghiêm khắc, cho dù được nuông chiều thì anh cũng không sinh ra cái thói ăn chơi sa đọa.
Phong cách sống quy củ đến mức khiến người ta phải thở dài, anh trai anh hay thường trêu là thằng ba còn cổ hủ hơn cả cha.
Nhân viên chăm chỉ Diệp Lệ Thành đang ngồi ở phòng nghỉ tư nhân ăn cơm, hôm nay nhà ăn nấu đồ ăn phương Tây, không hợp miệng anh, anh lại quên nhờ trợ lý gọi cơm hộp.
Vậy nên bây giờ anh đang phải đấu tranh tư tưởng với hộp cơm hải sản trước mặt.
Ăn hay không ăn đây?
Mặc dù đã gần bốn mươi tuổi nhưng vẫn còn kén ăn như trẻ con vậy, điểm này quả thật rất phù hợp với vẻ ngoài của anh.
Trợ lý của Diệp Lệ Thành – Nam Hi vừa nhận được điện thoại của Cố Uyển Như, cậu định xuống đón Thẩm Ngữ nhưng lúc vừa đi đến cửa thang máy thì nhìn thấy một cô gái đang ôm hộp cơm nhìn dáo dát xung quanh.
Nam Hi vui mừng, bước nhanh đến rồi hỏi, “Xin hỏi cô là cô Thẩm Ngữ đúng không?” Thẩm Ngữ gật đầu, “Xin chào, cho tôi hỏi anh biết chú Diệp Lệ Thành đang ở đâu không ạ?” “Biết biết, tôi đang tìm cô đây, cô Diệp có nói với tôi là dẫn cô đi gặp trưởng phòng.” Nam Hi cười giải thích, rồi đi trước dẫn đường.
Diệp Lệ Thành là trưởng phòng bộ phận R&D, lúc anh mới đến phòng ban này thì mọi người đều không dám gọi thẳng tiếng trưởng phòng mà chỉ gọi là anh Diệp, sau dần mới từ từ sửa miệng.
Việc Thẩm Ngữ mang cơm đến Diệp Lệ Thành chính là một sự ‘cứu rỗi’ kịp thời.
Lúc cô mở hộp cơm ra, mùi thơm ngào ngạt lập tức bốc lên, trong hộp cơm có hai món xào, một món canh và một phần cơm trắng.
“Dì Cố kêu em đưa cơm đến cho chú, dì nói chắc chắn là chú đã quên mất hôm nay là thứ ba.” Thẩm Đồng lấy phần cơm hải sản chưa được anh đụng đến qua một bên rồi đặt món rau xào ra trước mặt anh.
“Chú Diệp không thích ăn cơm hải sản sao?” Thẩm Đồng đưa cơm cho anh rồi chỉ chỉ phần cơm hải sản bên cạnh.
Diệp Lệ Thành ngẩn ra, sau đó anh nhanh chóng khôi phục dáng vẻ lạnh lùng như cũ “Ừ.” Anh nhận lấy phần cơm, nhàn nhạt hỏi “Sao cháu lại đến đây.” “Dì Cố kêu em đến đây đưa cơm trưa, dì nói chú không thích ăn cơm Tây.” Diệp Lệ Thành “Ừ” một tiếng, không nói chuyện nữa, cúi đầu ăn cơm.
Nếu Thẩm Ngữ cứ ngồi ở đó thì sẽ rất gây chú ý nên cô liền đi sang chỗ cạnh bàn làm việc rồi ngồi ở đó.
Diệp Lệ Thành ăn rất nghiêm túc, sau khi ngồi xuống thì Thẩm Ngữ cũng không thể không biết điều mà chơi điện thoại nên cô cứ ngồi cứng đờ ở đó suốt một phút.
Lúc đó không ai nói câu nào, không khí như bị đóng băng, Thẩm Ngữ cúi đầu, vì để giảm bớt không khí quỷ dị này, cô quyết định ăn chung luôn.
Ai cũng ăn thì không khí sẽ hài hòa hơn… nhỉ?
Nghĩ xong, Thẩm Ngữ lấy hộp cơm hải sản đặt trước mặt mình, Diệp Lệ Thành chỉ mới đặt cái muỗng lên chứ chưa động vào, lớp phô mai phủ phía trên còn đang tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Thẩm Ngữ múc một muỗng rồi đưa vào miệng, “Bùm” một tiếng, trong đầu cô tựa như có muôn vàng pháo hoa đang nở rộ.
Ngon quá Cả người Thẩm Ngữ tràn ngập hạnh phúc


⬅ Trước Tiếp ➡