⬅ Trước Tiếp ➡
Quỳnh Diệp nhẹ nhàng giơ tài liệu trên tay, đi vòng ra phía sau bàn làm việc ngồi xuống ghế xoay, đặt tài liệu lên bàn rồi cởi túi xách khỏi vai bên phải.
Người đàn ông cau mày nhìn cô, “Con gái phải ở với tôi.”
Quỳnh Diệp cúi mắt, mở tài liệu trên bàn ra, “Con gái anh đã năm tuổi rồi, trong khi vợ anh không có thu nhập ổn định, bình thường thì vụ kiện này không khó.”
“Bình thường thì không khó là sao?” Giọng trầm thấp pha chút ngáy của người đàn ông lại nổi lên sự bức xúc, “Cô có thể giải quyết được không?”
Chú thích : SM viết tắc của tổ chức tính dục thế giới – những người tham gia có xu hướng tính dục khác với người bình thường. Đa số những người trong tổ chức này đều có một chút về tâm thần tính dục cá nhân xua hướng ngoại tình cao.
---
Quỳnh Diệp ngẩng mắt nhìn người đàn ông, “Anh Thương, luật sư Tú chắc cũng đã nói với anh phần nào về những khó khăn trong vụ án của ông rồi.”
Người đàn ông mím chặt môi mỏng, má hơi phồng lên rồi lại hóp xuống, đó là cảm giác nghiến răng chịu đựng.
Cô lại cúi mắt xuống, mở tài liệu ra, “Vấn đề then chốt hiện nay là, nếu người bị ông đánh bị thương nhất định theo đuổi trách nhiệm hình sự với ông, thì không chỉ là chuyện quyền nuôi con của ông, mà có thể ông còn phải ngồi tù từ một đến ba năm.”
Người đàn ông cau mày, hút một hơi thuốc, “Bao nhiêu thì cô nói giá đi.”
... Bao nhiêu thì cô nói giá?
Bây giờ làm logistics giàu và hào phóng đến vậy sao?
Quỳnh Diệp nhìn tài liệu, khóe môi hơi nhếch lên, nụ cười như muốn cười mà không cười, Minh Thương lập tức bị nụ cười đó làm chói mắt.
Rất giống, rất giống cái lúc anh muốn làm vui Thanh Thảo, cô ấy cúi đầu cười nhẹ.
Trước đây anh luôn nghĩ đó là xấu hổ, ngượng ngùng, sau này anh mới hiểu đó là sự chế giễu, khinh bỉ, coi thường...
“Anh Thương, đây không phải chuyện tôi muốn bao nhiêu, mà là...”
“Phụ nữ các cô có phải đều như vậy không?”
Quỳnh Diệp bị ngắt lời, hơi ngẩn người, ngẩng đầu lên, phát hiện ánh mắt bực bội của người đàn ông lóe lên một tia giận dữ, cảm xúc rất mạnh mẽ, trong đầu cô bất chợt lóe lên chữ cái trên tài liệu, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Cô mím môi nhẹ, không biểu cảm trả lời, “Vợ ông là M, không có nghĩa tất cả phụ nữ đều vậy.”
Đối phương rõ ràng hiểu nhầm ý, Minh Thương ngẩn người một giây rồi trong lòng nảy sinh ý định dò xét và khiêu khích, có lẽ vì nụ cười của cô quá giống Thanh Thảo.
Anh nhìn chằm chằm người phụ nữ xinh đẹp trước mặt, không giải thích gì, mà lại vô thức hỏi: “Vậy cô là gì?”
“Anh Thương, bây giờ chúng ta đang nói về vụ án của ông, tôi cũng không có nghĩa vụ phải nói cho ông biết tôi là gì, đó là quyền riêng tư của tôi.”
Đó là từ chối trả lời hay không dám trả lời?
Nếu không dám trả lời thì có coi là ngầm đồng ý không?
Anh cúi đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười chua chát, hút một hơi thuốc rồi nghiêng người tắt tàn thuốc vào gạt tàn.
Rốt cuộc là thế giới này thay đổi hay anh chưa từng hiểu phụ nữ? Câu nào đúng, câu nào sai, anh chưa bao giờ biết...

⬅ Trước Tiếp ➡