⬅ Trước Tiếp ➡
“Anh đẹp trai ơi, đây là họp lớp, đi với ai cậu cũng không quen, còn cần bạn đồng hành à?”
“Vấn đề là chẳng có chủ đề chung để nói chuyện, chỉ có hai đứa mình thôi... Ồ đúng rồi, mình còn có thể nói chuyện vụ án của Minh Thương, tôi sẽ lái xe đến đón cậu lúc năm giờ, thế nhé.”
Anh Tú nói xong, không cho Quỳnh Diệp cơ hội đáp lại, liền cúp máy.
Quỳnh Diệp cạn lời, nhưng cũng thật sự không thể từ chối, không chỉ vì Anh Tú tạo điều kiện quá tốt, mà còn vì cô... thật sự hơi ngán gặp Tiến Dũng rồi...
Năm giờ, điện thoại Quỳnh Diệp reo, là cuộc gọi từ Anh Tú, nói anh ta đã đến, đang đợi cô dưới lầu.
Anh ta không chỉ đúng giờ mà còn khá nhiệt tình, khiến Quỳnh Diệp có cảm giác lạ lùng.
Cô bất giác tự hỏi, phải chăng Tiến Dũng đã liên lạc với Anh Tú, rồi nhờ anh ta hẹn cô?
Sự thật chứng minh rằng, trực giác của phụ nữ rất nhạy bén, khi cô mở cửa sau xe, ngay lập tức nhìn thấy một người đàn ông ngồi trong đó.
Người đàn ông mặc áo polo trắng, cổ áo viền màu kaki, chân phải dài đặt lên chân trái, nghiêng đầu cười mỉm nhìn cô...
“Lâu rồi không gặp.”
“...”
---
Giọng nói trầm ấm pha chút cười vang lên làm rung màng nhĩ, Quỳnh Diệp khom người, một tay chống vào tựa ghế phụ, đầu ngón tay khẽ siết lại, khóe môi hơi nhếch lên.
“Lâu rồi không gặp.”
“Gần bốn năm rồi nhỉ.” Tiến Dũng nói.
Quỳnh Diệp nhẹ gật đầu, tay lái một tay chống vào vô lăng, quay sang nhìn Anh Tú bằng ánh mắt đầy hứng thú rồi nói: “Lên xe cũng có thể ôn lại chuyện xưa.”
Tiến Dũng cười khẽ, quay đầu nhìn Anh Tú.
Quỳnh Diệp cũng cười, nhưng cô cười rồi ngồi thẳng người, phành một cái đóng cửa sau xe lại, rồi vòng ra cửa ghế phụ kéo cửa mở.
Tiến Dũng và Anh Tú đều không ngờ Quỳnh Diệp lại làm vậy, cả hai đều đứng sững lại, rồi nhìn nhau.
Anh Tú có vẻ hơi ngượng ngùng, còn Tiến Dũng thì không sao, bởi anh rất hiểu tính cách của Quỳnh Diệp.
Quỳnh Diệp mở cửa xe, ngồi vào trong, bình thản hỏi: “À, sao đột nhiên có thời gian về vậy?”
“Không phải có thời gian mới về, mà là đã quyết định trở về phát triển, nhưng đi chứ không về chơi.”
Tim Quỳnh Diệp như bỏ qua một nhịp, nhưng trên mặt cô không biểu hiện gì, chỉ nhẹ gật đầu, không nói thêm, như thể cô và Tiến Dũng không quá thân thiết, mọi cuộc trò chuyện chỉ là phép lịch sự của những người bạn học lâu ngày gặp lại.
Tiến Dũng cũng không nói gì thêm, ngả người ra sau, Anh Tú liếc hai người một cái rồi khởi động xe.
Sự im lặng kéo dài khoảng hai phút, Anh Tú không chịu nổi bầu không khí kỳ quặc nên khạc họng lấy đề tài:
“À, vụ án của Minh Thương, cậu có ý tưởng gì chưa?”
“Tối qua tôi đã lên kế hoạch rồi, mà cậu nói quen Minh Thương hai, ba năm rồi, sao tôi chưa nghe?”
“Tôi cũng nói rồi mà, không thân thiết.” Anh Tú cười, “Logistics khu vực công ty tôi làm đều do công ty họ giao, ban đầu anh ta cũng đi giao hàng.”
Quỳnh Diệp cảm nhận được ánh mắt nóng rực phía sau của Tiến Dũng, cô cố gắng phớt lờ, rồi hỏi tiếp: “Anh ta không phải là ông chủ sao? Sao cũng đi giao hàng?”

⬅ Trước Tiếp ➡