Cáo Giả Ngây
Chương 46
⬅ Trước Tiếp ➡
Màn đêm tĩnh lặng bao trùm căn phòng, đêm nay trăng thật sáng, thật lãng mạn đến nỗi làm rung động lòng người, người con trai cao to ôm chặt người con gái bé nhỏ.
- Em muốn hôn lễ của chúng ta ra sao?
Cô đắn đo suy nghĩ một hồi rồi trả lời.
- Làm nhỏ thôi cũng được, không cần phải rùm beng lên đâu, như vậy thì tốn kém lắm.
- Em nói gì vậy, em là bảo bối của anh, anh muốn mang em đi khoe với mọi người để họ biết em là của anh, là vợ của Trần Phong này, đễ những tên khốn kia không còn dòm ngó em nữa.
Hắn trổ hết lòng mình, thực sự hắn rất yêu cô, rất yêu và rất sợ mất cô.
- Được rồi, em giao hết cho anh đấy, chồng yêu.
Cô cười cười xoa đầu hắn.
- Vợ ơi, anh muốn...
Hắn tỏ lòng thèm khát, trong lòng đang rất rạo rực.
- Anh quên bác sĩ nói gì rồi sao?
Cô nhắc lại cho hắn nhớ, mới đó mà hắn đã quên rồi.
- Ăn chay 3 tháng chắc anh không chịu nổi đâu! Anh sẽ chết mất.
- Vậy anh có ra ngoài mà ngoại tình không?
Cô thủ thỉ bên lòng hắn.
- Tất nhiên là không rồi! Anh đã hứa sẽ chung thủy với em cả đời mà.
- Vậy...lòng chung thủy đó được bao nhiêu?
- Lớn hơn cả vũ trụ, mặn nồng hơn cả biển Thái Bình Dương, nóng bỏng vượt xa hoang mạc xahara, ấm áp như...anh đây.
- Anh...thật dẻo miệng.
- Đêm nay trăng thật đẹp.
Cô nhìn ra cửa sổ rồi nói, trăng rằm tròn như cái bánh đa, sáng lấp lánh trên bầu trời đen tĩnh mịch. Hắn xoa xoa bụng cô rồi ôn tồn nói.
- Cũng không đẹp bằng em.
- Anh...
Cô thật hết nói nổi, hắn toàn nói những câu khiến cô...vô cùng hài lòng.
- Anh yêu em, Yên Yên.
- Em cũng yêu anh, Phong.
Vậy yêu như thế nào?
Cả đời này...!
---
End
Hôm nay tiết trời cũng khá đẹp, ông trời cũng rất chiều lòng người, nắng nhè nhẹ hòa cùng gió xuân mơn man, cảnh sắc làm xao động tâm hồn của nhiều người.
Quán cà phê "Cat and Soul", hội tụ những chú mèo vô cùng cute bị chủ cũ bỏ rơi, con nào con nấy đều rất ú, bởi vì trong quán này chúng chẳng phải làm việc gì cả, chỉ nằm im hoặc chơi đùa với những cuộn len để làm thực khách hài lòng, chưa dừng lại ở đó, điều khiến những vi khách tới đây đều vô cùng thích thú đó là những bài hát cổ điển mang âm hưởng thập niên 80, nghe rất du dương, êm tai tạo cảm giác đầy lãng mạn.
- Anh xin lỗi em, Yên Yên.
Đối diện cô là Dương Lâm, vị tiền bối mà cô vô cùng ngưỡng mộ, cũng là mối tình đầu của cô. Anh ta hôm nay trông có vẻ rất xanh xao, có thể từ cái lúc anh cưỡng hôn cô, làm hắn thấy tội lỗi.
- Anh không cần phải xin lỗi, em hiểu mà, hôm đó anh say nên không thể tự chủ được bản thân. Cũng nhờ anh, em mới biết lúc em khó khăn, tuyệt vọng nhất em sẽ cần ai ở bên cạnh và che chở cho em.
Cô hạnh phúc chia sẻ, ngày đó nếu anh không cưỡng hôn cô thì cô cũng không thể nhận ra được tình cảm của mình dành cho Phong là lớn cỡ nào, chuyện này có cái lợi và cũng có cái hại.
- Yên Yên...liệu em có thể cho anh cơ hội lần nữa được không?

⬅ Trước Tiếp ➡