Hắn nhoẻn miệng cười, may mà cô đã là của hắn rồi.
Anh cũng không vừa, đáp trả lại ngay.
- Hừ...bởi vì tôi biết cô ấy không yêu anh...
Một tia sét đầy giận dữ xẹt ngang giữa hai người đàn ông.
- Anh dám dòm ngó vợ tôi thì chắc chắn ngày mai anh sẽ không thấy được mặt trời đâu!
- Vợ ư... Cô ấy còn chẳng đeo nhẫn nữa thì vợ cái gì! Nực cười...
Hắn tức giận liếc cô, đúng là cô không đeo chiếc nhẫn hắn tặng, tại sao chứ? Chẳng lẽ cô chê nó rẻ ư?
- Hai người đang nói chuyện gì vậy? Ăn cơm thôi! Đồ ăn đã sẵn sàng rồi!
Cô bước ra trông xinh như một thiên thần, khóe miệng cười tủm tỉm để lộ cái răng khểnh đầy dễ thương.
Hắn liếc anh, anh cũng liếc hắn, phim hay chưa đến hồi kết, đừng mừng vội.
---
Không khí gia đình đầy ấm áp vui vẻ.
- Tiền bối, anh ăn cái này đi!
Cô dịu dàng gắp cho anh một miếng thịt bò, anh cũng vui vẻ đón nhận.
- Cảm ơn em, tiểu Yên.
Anh cũng đáp lễ lại cô bằng một miếng chả giò, cô cũng hạnh phúc đón nhận.
- A! Cảm ơn anh. Anh tốt với em quá.
Không khí ấm áp, hạnh phúc bao trùm họ như nắng mùa xuân vậy...
Chỉ có điều...
Gương mặt tối sầm đầy u ám kia đang giận dữ. Giống như hắn chỉ là kẻ dư thừa trong cái nhà này vậy, hắn ngồi đây chỉ để xem cảnh tình cảm thắm thiết này hay sao?
Thật đáng ghét mà, hắn nên phải làm gì đây!
Cô dám ngoại tình ngay trước mặt hắn ư!
Từ ngày mai khỏi xuống giường...
Hắn bá đạo tuyên bố, khóe môi khẽ nhếch lên.
-----
- Tiểu Yên để anh phụ em dọn chén!
- Dạ được.
- Tiểu Yên để anh phụ em rửa chén!
- Vâng ạ!
- Tiểu Yên...
...
Rắc...
Chiếc ly bể thành nhiều mảnh, rơi tung tóe dưới chân hắn. Từng mảnh thủy tinh nhỏ đâm vào tay hắn, sự nhẫn nại của hắn đến đây nên kết thúc rồi...
- Thôi đủ rồi.
Hắn giật Yên Yên lại phía mình.
Không thể chịu nổi được nữa, cái cảnh tượng gớm ghiếc đó.
- Đừng đụng vào vợ tôi nữa! Anh không thấy mình mặt quá dày hay sao!
Hắn hét lên, cánh tay vẫn ôm chặt cô, lực siết càng ngày càng mạnh hơn.
Cô hốt hoảng nhìn bàn tay hắn, từng giọt từng giọt máu tươi chảy ra từ tay hắn, khiến cô cảm giác hơi...đau lòng...
- Anh...anh bị thương rồi!
Anh thấy vậy liền lên tiếng, ánh mắt cô lo lắng nhìn hắn ta khiến anh có cảm giác không ổn tí nào! Cô không phải đã động lòng vì hắn ta rồi chứ...
- Tiểu Yên, anh có chuyện muốn nói!
Cô quay lại, ánh mắt đang lo lắng cho vết thương ở bàn tay hắn nhìn anh. Anh cảm thấy chỗ ngực trái đầy khó chịu, ánh mắt đó cô chưa bao giờ nhìn anh như vậy.
- Em xin lỗi, tiền bối, giờ cũng đã muộn rồi, em cũng phải xử lí vết thương cho anh ấy! Có chuyện gì ngày mai hẵng nói! Được không?
Ánh mắt đó...ánh mắt lo lắng đó, rồi câu nói từ chối đó nữa, khiến anh không hài lòng tí nào, trái tim anh tự dưng cuộn thắt lại...