⬅ Trước Tiếp ➡
Vào Thứ 7 Thiên Hựu đang ngồi làm nốt bài tiểu luận, Trình Sở nhắn tin đến dặn hôm nay anh sẽ đến ăn cơm. Thi thoảng anh cũng sẽ đến ăn cơm, cô không lấy gì làm lạ, kể từ sau hôm thứ 2 đó, hai người đã mấy ngày chưa gặp, cô chỉ thấy anh trên TV hoặc trên các bài báo. Nghĩ tới hôm đó, cô bất giác đỏ mặt.
Cô không nghĩ ngợi nhiều nữa, chạy ra ßếp làm mấy món ăn, anh không kén chọn, chỉ cần ăn được, nhưng cô vẫn là bỏ nhiều tâm tư của mình vào mà nấu, chỉ đợi anh đến là có thể dọn ra ngay. Phía bên này anh đang cùng ông nói chuyện ở công ty, cha mẹ anh mấy, anh ở với ông nội từ nhỏ, mọi chuyện đều nghe ông, chỉ có lần này anh không muốn cưới Tô Tuyết
Anh tưởng anh còn nhỏ sao, bao giờ mới có chắt cho tôi? Tiểu thư Tô gia có gì không tốt?
Là cháu chưa muốn cưới thưa ông
Hồ đồ, đã 30 tuổi đầu, sau này ai chịu lấy con chứ
Thư ký Dương bên cạnh nhịn cười, chủ tịch của anh bao nhiêu người the0 đuổi, sao ông phải lo chứ.
Cái đó ông không cần lo, tự đến lúc cháu sẽ cưới
Năm nay ông đã ngoài 90, tuổi gần đất xa trời sao có thể không lo chứ, ông là quá gấp, mà Tô gia rấtmôn đăng hộ đối, tuy có kém hơn Trình gia một chút, nhưng vẫn được lòng ông.
Đến lúc nào đây, đến lúc ta chết hay sao
Trình lão gia mặt nhăn đỏ lên, tức tối vô cùng, ông chỉ muốn sớm được bế cháu chắt thôi. Nhìn ông tức giật, anh chỉ đành giải thí¢h
Cháu sẽ cưới, nhưng người phải là cháu chọn, nếu ông không can dự, năm sau liền cưới
mà là ai, con có người mình thí¢h sao?
Chỉ là chuyện chưa thành, nếu thí¢h con sẽ cho ông bế cháu trước.
Được được, ta liền không can dự, con lấy ai cũng được, gia cảnh sao cũng được, có cháu sớm càng tốt, người ta sẽ phải lấy con.
Anh nhăn mặt, có ai không cần lấy anh ư mà phải dùng đứa trẻ. Nhưng nghĩ đến cô, khả năng này có thật, anh phải từ từ dụ dỗ thôi, anh biết tính cô, nếu như kiên quyết làm gì thì sẽ làm bằng được, cô ưa mềm không thí¢h cứng.
Anh sai thư ký Dương đưa ông về, còn mình thì đến căn hộ của cô. Đã mấy hôm không gặp, anh nhớ cô gái nhỏ, càng nhớ dư vị tiểu huyệt của cô cắn hút lấy anh rồi.
Nghe lạch cạch, cô biết anh về liền chạy ra cầm áo khoác cho anh. Nhìn cô gái chạy tới, còn đang đe0 tạp dề, anh không nhịn được kéo cô lại hôn ngấu nghiến, cô bị kéo có chút giật mình, nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh không khỏi xót xa.
Đi vào rửa tay rồi ăn cơm, em nấu cho Trình tổng rấtnhiều món ăn
Lần sau đừng gọi Trình tổng, gọi như trên giường ấy, Trình Sở, Sở gia...
Cô đỏ mặt, chỉ có lúc trên giường cô mới dám gọi anh như vậy, anh lại nói thẳng như thế. Họ đi đến bàn ăn, cô chưa kịp dọn đồ ra, anh đã ép cô vào bàn, bế cô lên, liếm liếm tai cô
Ăn em trước
Anh cởi bỏ từng thứ trên người cô, xoa đôi bông gò, gặm cắn ngấu nghiến. Cô cảm nhận được vật nóng cách lớp vải của anh đang cọ đúng vào miệng tiểu huyệt, cô đã sớm ướt, cảm giác không có được nhưng đụng chạm khiến cô ngứa ngáy khó chịụ Không nhìn được cọ cọ vài cái.
Anh cười thầm nhưng không có vạch trần cô, liền cởi đồ của mình, nhắm thẳng tiểu huyệt đã ướt át dễ dàng tiến vào. Cả hai thoải mái thở ra một tiếng.
⬅ Trước Tiếp ➡