Năm năm đã trôi qua, nhưng dường như bên tai vẫn vang vọng giọng nói của Tạ Tư Chỉ vào đêm năm đó.
Anh ngã trên tấm thảm, chiếc áo sơ mi mỏng bị máu thấm ướt, khẽ gọi tên cô "...Hứa Uyên."
Thiếu niên liếm đi vết máu ở khóe môi, nụ cười khiến cô toàn thân lạnh buốt "Chạy đi, dù có chạy đến chân trời, anh cũng sẽ tìm thấy em."
Chắc chắn không phải là Tạ Tư Chỉ.
Hứa Uyên nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó.
Nếu là anh, sẽ không kiên nhẫn đến mức chưa xuất hiện đến giờ này.
Đoàn phim bên cạnh đã thu dọn.
Hứa Uyên nghĩ, có lẽ đó là xe của nữ minh tinh, chỉ mượn tạm cửa tiệm cô để đỗ mà thôi.
Con đường Đồng Hoa ồn ào cả ngày nay đã yên tĩnh trở lại.
Hoàng hôn xuyên qua những tòa nhà thấp, chiếu ngang qua, làm cho những bông hoa bào đồng trắng phủ đầy ánh chiều tà.
Hứa Uyên ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào ánh hoàng hôn yếu ớt nơi chân trời.
...
"Lý Tử Hào là trẻ con lớp chúng ta, bố mẹ rất giàu, cậu ruột còn là thị trưởng của thị trấn."
Hứa Uyên đứng trước một căn biệt thự có sân vườn, nghe Lâm Gia nói, cô không khỏi cảm thán.
Mẹ của Lý Tử Hào đang bận tiếp khách.
Người giúp việc dẫn hai người vào vườn.
Bữa tiệc sinh nhật sắp bắt đầu, khu vườn được trang trí rực rỡ đầy màu sắc.
Nhân vật chính của bữa tiệc đang chơi đùa cùng các bạn học, nhìn thấy Lâm Gia, bọn trẻ đồng loạt chạy tới chào cô giáo.
Lâm Gia xoa đầu cậu bé "Lý Tử Hào, sinh nhật của em hoành tráng quá nhỉ."
Người giúp việc cười nói "Lê Ân Đồng đang ở thị trấn quay phim, cô ấy thích những nơi náo nhiệt, cũng muốn tham gia sinh nhật của Tử Hào, thế là tiệc trở nên lớn hơn nhiềụ"
Cô ấy dẫn Hứa Uyên đi đặt bánh kem.
Lâm Gia hỏi "Nhà chị quen với Lê Ân Đồng à?"
"Không có đâu, chỉ là bạn của cô Lê..."
Người giúp việc đang nói dở thì chợt nhận ra đây là chuyện riêng của gia chủ, cô ngượng ngùng im lặng, không nói nốt câu saụ
Hứa Uyên đặt bánh xuống, cô tháo dải lụa bên ngoài bánh, lộ ra hình vẽ xinh đẹp.
Khu vườn là thiên đường của trẻ con, còn bên trong căn biệt thự là sân chơi của người lớn đầy danh vọng.
Lâm Gia lén lút nhìn vào bên trong biệt thự.
Những người nổi tiếng trong thị trấn tụ tập trong phòng khách của nhà họ Lý.
Ánh đèn lộn xộn chiếu lên các khuôn mặt, chiếu rõ từng đường nét khát khao danh vọng.
Họ nâng ly, nhìn về phía hai người trên ghế sofa, cẩn trọng nở nụ cười nịnh bợ.
Lê Ân Đồng mặc một chiếc váy đỏ quyến rũ, cổ áo trễ, hai nửa vòng tròn trắng như sắp lộ ra.
Bàn tay mềm mại của cô ấy nâng ly rượu vang đỏ, đưa đến trước mặt người đàn ông bên cạnh, muốn chạm ly cùng anh ta.
Trong làn khói thuốc mờ ảo, Lâm Gia nhìn thấy một khuôn mặt đàn ông lạnh lùng.
Chiếc áo sơ mi trắng hững hờ cởi hai chiếc cúc, để lộ xương quai xanh trông rất đẹp mắt.
Ánh đèn màu vàng ấm chiếu lên mái tóc đen của người đàn ông, vốn dĩ phải toát lên sắc thái dịu dàng. Nhưng khi anh ngẩng lên, ánh mắt sâu thẳm lại ánh lên một chút lạnh lùng, hờ hững.
Anh lười biếng tựa vào ghế sofa, nhướng mắt, tỏ ra vô tư, phóng túng, mang theo sự xa cách và mệt mỏi với thế gian.
Anh gạt đi điếu thuốc kẹp trên đầu ngón tay, tiện tay dụi vào ly rượu mà Lê Ân Đồng đưa đến.
Người phụ nữ mím môi, không dám nói lời nào.
Lâm Gia dùng khuỷu tay thúc vào Hứa Uyên "Duyên Duyên, cậu nhìn đi, đó chính là kim chủ của Lê Ân Đồng..."
Hứa Uyên đẩy bánh vào giữa bàn.
Cô vô tình quay đầu lại, ánh mắt lướt vào bên trong nhà, trong khoảnh khắc như rơi vào băng giá.
nannanTạ Tư Chỉ.
Bóng ma quá khứ của cô, cơn ác mộng cả đời không thoát khỏi.
Từng có lúc Hứa Uyên ngây thơ cho rằng, cuộc gặp gỡ với Tạ Tư Chỉ là một vở kịch cứu rỗi được trời cao sắp đặt.
...