Nó dai dẳng, bám chặt, như một làn sóng nóng bỏng có thể thiêu đốt con người.
Dù anh đã cố giấu đi, nhưng vẫn chứa đựng những ham muốn mà khó ai có thể phớt lờ.
"Hứa Uyên." Tạ Doanh Triều nhẹ nhàng lên tiếng, bình thản và ôn hòa, "Đầu tháng sau, trang viên sẽ tổ chức một buổi dạ tiệc, tôi hy vọng trong buổi tiệc, cô có thể cùng tôi biểu diễn song tấụ"
…
Hứa Uyên lại mất ngủ.
Kể từ khi đến trang viên, cô thường xuyên mất ngủ.
Có khi thức giấc trong cơn ác mộng, có khi thì không ngủ nổi.
Cô thường mơ thấy mình chìm trong nước, bị một dây tảo trơn nhớt quấn chặt cổ đến nghẹt thở.
Cô cố gắng vùng vẫy, nhưng vô ích, người trên bờ không nhìn thấy cô.
Đúng lúc cô sắp chết đuối, có ai đó đã kéo dây tảo ra, để cô thở.
Nhưng ngay sau đó, bàn tay của người đó thay thế dây tảo, hung hăng, mập mờ bóp chặt cổ cô.
Cô cố gắng mở mắt, nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Tạ Doanh Triềụ
…
Hứa Uyên giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh ướt đẫm người.
Sau khi tỉnh dậy, cô nghe thấy âm thanh đào đất vang lên trong màn đêm yên tĩnh.
Tiếng động lạo xạo, cố tình hạ thấp âm lượng.
Hứa Uyên không có quá nhiều tò mò, cô cũng biết rằng ở trang viên này, phải học cách biết giữ thân.
Nhưng ánh mắt của Tuyết Thuần tối qua không ngừng hiện lên trong đầu cô, Hứa Uyên nằm một lúc rồi vẫn quyết định đứng dậy.
Cô khoác một chiếc áo mỏng, men theo cầu thang gỗ của căn nhà nhỏ đi xuống, âm thanh phát ra từ cửa saụ
Chỉ thấy bên rìa vườn hoa hồng dưới ánh trăng, quản gia Đinh đứng khoanh tay.
Vài người hầu dưới sự chỉ huy của ông đang đào bới đất ở trung tâm vườn hoa. Dưới chân họ là một người phụ nữ gầy yếụ
Là Tuyết Thuần.
Cô đã chết, nhưng đôi mắt vẫn mở to, đầy nỗi sợ hãi và đau khổ.
Vài giờ trước, cô ấy còn ngã xuống chân Hứa Uyên cầu cứu, nhưng giờ lại nằm lạnh ngắt và cứng đờ trên mặt đất.
Hứa Uyên trốn sau chậu cây, cảm thấy dạ dày mình cuộn lên, cơn đau đột ngột ập đến.
Nhìn thi thể cô gái, ngực cô cũng thấy nghẹn lại.
Đằng sau vang lên tiếng bước chân, nhẹ nhàng đáp xuống đất nhưng như tiếng trống của quỷ dữ dẫm lên tim Hứa Uyên.
nanCô đã bị phát hiện
Trong khoảnh khắc ấy, cái lạnh chạy dọc từ chân lên đỉnh đầụ
Hứa Uyên đang định quay người lại thì một bàn tay dài đã bịt chặt miệng cô.
Người đến có mùi hương thanh mát, cảm giác chạm vào lạnh buốt, nhưng lồng ngực lại rất ấm áp.
Tạ Tư Chỉ kéo Hứa Uyên vào lòng, đôi môi mỏng áp sát vành tai cô
"Suỵtnan"
"Đừng sợ, là tôi."
Nghe thấy giọng của Tạ Tư Chỉ, cơ thể căng cứng của Hứa Uyên thả lỏng ra.
Tạ Tư Chỉ buông tay bịt miệng và mũi cô, hạ xuống nắm lấy cổ tay lạnh lẽo của cô.
Anh kéo cô lên cầu thang gỗ của căn nhà nhỏ.
Tòa nhà này chỉ có mình cô ở, các phòng khác đều trống.
Anh bước lên tầng ba, từ cửa sổ nhìn ra, có thể thấy rõ những gì quản gia Đinh và người hầu đang làm.
"Họ đã giết người."
"Tôi biết."
"Họ còn muốn chôn cô ấy." Giọng Hứa Uyên rất nhẹ, mang theo chút run rẩy không dễ nhận thấy, "Nếu tối nay tôi thử mở miệng cứu cô ấy..."
"Hứa Uyên." Tạ Tư Chỉ nhận ra sự bất an của cô, nhẹ nhàng ôm cô.
Sự bình tĩnh của anh khiến Hứa Uyên lập tức thấy yên lòng, chỉ là sau khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy, anh lại quá bình tĩnh.
Trên người anh có mùi hương nhẹ nhàng, đó là mùi của nước giặt.
Mùi gỗ mun, cam bergamot, cam đắng, thêm chút tuyết tùng và rêu sồi.
"Tôi đều biết, nhưng đó là quy tắc của trò chơi, đúng không?"