Con diều giấy mà cô gái gấp bằng kẹo giấy đêm đó vẫn đặt trên bàn đầu giường của anh, anh cầm lên xem.
Con diều giấy nhợt nhạt, mềm mại, không có cánh, giống như cô.
Trong căn phòng tĩnh lặng, vẫn còn tiếng thở của một người khác. Tạ Tư Chỉ mở đôi mắt ngái ngủ, nhìn thấy gương mặt đẹp trai nhưng hơi khó ưa của Tạ Đạc bên cạnh cửa sổ.
Người đàn ông tựa hoa hồng. Bông hồng giờ phút này vốn phải cắm trong bình hoa. Tháng trước Tạ Tư Chỉ đã cắt chúng từ vườn hoa của Tạ Doanh Triều, để đến bây giờ, chúng đã héo tàn.
Tạ Tư Chỉ bước xuống giường, kéo rèm cửa. Ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu vào trong phòng. Anh châm một điếu thuốc, nhìn ra cánh đồng hoa hồng đẫm sương dưới ánh mặt trời.
Tạ Đạc luôn có vẻ bất cần đời nhưng khi cười lên lại mang nét điển trai "Cậu mơ giấc mơ đẹp à? Nên mới ngủ say đến mức không nghe thấy tôi vào."
Tạ Tư Chỉ nhạt giọng nói "Tự ý xông vào phòng người khác mà không được phép, Tạ Đạc, thói quen này không tốt đâụ"
Tạ Đạc nhún vai "Tôi cũng bị người hầu gọi dậy thôi, họ định gọi cậu, nhưng biết cậu khó chịu khi bị gọi dậy nên không ai dám đến, tôi rất hiểu chuyện, đành giúp họ làm kẻ xấu vậy."
Tạ Tư Chỉ phả ra làn khói thuốc, quay đầu nhìn anh ta. Người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, thái độ ngạo mạn, thường ngày anh ta rất hiếm khi dậy sớm như vậy.
"Tạ Doanh Triều có thể xuống giường rồi." Tạ Đạc cười cười, "Dù nói rằng mùa xuân vạn vật sinh sôi đua nở, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, một người như ông ta cũng có thể động dục."
Anh ta lấy chiếc áo sơ mi của Tạ Tư Chỉ trên giá áo, ném cho anh "Mặc vào đi, chuẩn bị đi làm diễn viên quần chúng thôi."
…
Hứa Uyên bị Lệ Hoa đánh thức, ngồi trước bàn nhỏ ăn sáng. Mỗi bữa ăn, đầu bếp của trang viên sẽ chuẩn bị rất nhiều món ăn khác nhaụ Chủ nhân của trang viên muốn ăn gì, đều sẽ có người hầu mang đến tận phòng.
Lệ Hoa nói "Biết cô thích đồ thanh đạm, nên chỉ lấy cháo trắng, rau xanh và một ít trái cây theo mùa."
"Cảm ơn cô." Hứa Uyên nói lời cảm ơn trước, rồi mới cầm thìa lên ăn sáng.
"Tiểu thư Hứa khách sáo quá." Lệ Hoa mỉm cười. Cô thích ở bên Hứa Uyên, thích nghe cô ấy nói chuyện, dù cô ấy không nói gì, cô vẫn thích nhìn ngắm cô ấy.
Ở bên cô ấy, thời gian dường như trôi chậm lại.
Thế giới thật yên tĩnh, nghe giọng nói mềm mại của cô ấy, mọi phiền muộn và ồn ào dường như tan biến.
Ánh nắng buổi sớm ấm áp xuyên qua phòng, cả căn phòng bừng sáng lên màu vàng nhạt, khiến cô có cảm giác như đang chìm đắm trong thời gian xưa cũ cùng với sự an yên.
"Tiểu thư Hứa, hôm nay đừng đến thư phòng nữa."
Hứa Uyên ăn cháo gần hết, Lệ Hoa dọn dẹp bàn ăn "Lớp học piano trong trang viên đã bắt đầu, các cậu chủ và cô chủ sẽ đi học piano, quản gia Đinh nói rằng cô cũng phải đi."
"Vết thương của giáo viên piano không sao rồi chứ?"
"Đã hơn nửa tháng, nghe nói đã hồi phục rồi."
Hứa Uyên "Chỉ có mình tôi, hay cả những cô gái được đưa từ Thanh Mộc bang về cũng phải đi?"
Lệ Hoa "Chỉ có cô."
Thiếu nữ im lặng một lúc, đôi mày cong cong "Tôi hiểu rồi."
Sau bữa sáng, Hứa Uyên đi theo sự dẫn dắt của Lệ Hoa đến phòng piano trong trang viên.
Đó là một tòa nhà trắng độc lập, những cột trụ La Mã bằng cẩm thạch trắng dưới ánh mặt trời lấp lánh.
Âm thanh piano du dương vang lên từ bên trong tòa nhà, thêm vào đó một nền nhạc nhẹ nhàng cho buổi sáng trong lành.
Hứa Uyên nhìn thấy Tạ Văn Châu trước tòa nhà.
Sắc mặt anh vàng vọt, quần áo trên người là loại vải mềm nhất, hiển nhiên là để chăm sóc cho vết thương roi trên lưng.
Khi đi ngang qua Hứa Uyên, anh ta dừng chân, nghiêng đầu, nhìn cô bằng ánh mắt của loài sói đói nhìn miếng thịt "Cứ đợi đấy, thứ tôi đã nhắm vào, không ai trốn thoát được."