⬅ Trước Tiếp ➡

Ngay cả một số cô gái trẻ ban đầu không có ý định mua nhà, dưới sự thuyết phục của đồng nghiệp, cũng đã lấy số tiền mình dành dụm để mua quần áo mới ra, trả tiền đặt cọc một căn nhà nhỏ. Mười mấy hai mươi năm sau, căn nhà mà họ tự mình mua được này cũng có thể trở thành chỗ dựa của họ.
Mặc dù điều kiện vay mà Diệp Ninh và những người khác đưa ra rất linh hoạt, nhưng hầu hết mọi người bây giờ đều không thích nợ quá nhiều tiền, rất nhiều người khi đến mua nhà đều đưa ra số tiền đặt cọc lớn nhất mà họ có thể.
Ban đầu Cố Kiêu còn sợ nhà mình xây xong sẽ không bán được, kết quả là hai trăm căn nhà của anh, vừa rao bán, ngoại trừ một căn kiểu lớn ở tầng một mà anh giữ lại cho mình và Cố Linh, số còn lại đều đã bán hết.
Cố Kiêu không định giá the0 tầng, tất cả mọi người đều bốc thăm. Với cùng một mức giá, người may mắn có thể ở tầng trệt, người kém may mắn thì chỉ có thể ở tầng năm, tầng sáụ
Nhưng người dân bây giờ tràn đầy sức sống, có thể ở nhà lầu đã là rất vui rồi, không ai cảm thấy leo lên tầng năm, tầng sáu là vất vả.
Cũng bởi vì công nhân tɾong nhà máy đều còn trẻ, tạm thời chưa có vấn đề người g͙ià đi lại bất tiện, sinh hoạt không thuận lợi ở các tầng cao.
Trước khi bán nhà, Diệp Ninh đã tính toán chi tiết cho Cố Kiêu rồi.
Nếu hai trăm căn nhà này của anh đều bán hết, có lẽ sẽ thu về khoảng tám mươi vạn đồng.
Con số này vừa được đưa ra, Cố Kiêu lập tức hiểu tại sao Thôi Duy Thành và Vưu Lợi Dân lại một lòng một dạ muốn xây nhà để bán "Mảnh đất này tôi mua ba vạn đồng, tiền nhân công và vật liệu xây nhà cộng lại tính kỹ cũng chưa đến bốn mươi vạn. Cộng thêm tiền mua đất và thuế má các thứ, tính ra cũng có gần ba mươi vạn lợi nhuận rồi sao?"
Diệp Ninh cười nói "Anh đã kiếm được ba mươi vạn rồi, thì càng không cần nói đến anh Vưu nữa. Giờ anh biết tại sao trước đây anh ấy đến nhà máy thanh toán tiền hàng lại hào phóng như vậy rồi chứ?"
Nhưng Cố Kiêu nhanh chóng nhận ra rằng vì nhà của anh đã bán cho người tɾong nhà máy, nên không thể thu hồi vốn nhanh như vậy được.
May mắn thay, phần lớn tiền Cố Kiêu xây những căn nhà này đều là tiền công Diệp Ninh đã đưa cho anh trước đó. Tiền công giai đoạn sau là do anh bán vàng thỏi tɾong nhà mà có. Anh cũng may mắn, vừa bán vàng thỏi với giá cao xong, giá thu mua vàng ở ngân hàng đã giảm một nửa.
Vì số tiền này đều là của Cố Kiêu, nên việc thu hồi vốn chậm một chút cũng không ảnh hưởng gì. Điều quan trọng là ba mươi vạn đồng lợi nhuận ròng anh kiếm được lần này, tɾong hai mươi năm tới, mỗi tháng đều có thể nhận được một phần tiền thu về từ bộ phận tài chính của nhà máy. Đây chẳng phải là một kiểu tích tiểu thành đại sao?
Về phần nhà cửa, Diệp Ninh chỉ phụ trách đưa ra ý tưởng, những việc sau đó đều cần Cố Kiêu tự mình lo liệụ Mặc dù bản thân anh không để tâm, nhưng Diệp Ninh rất có ranh giới, cô biết hiện giờ họ chỉ là mối quan hệ yêu đương, bản thân cô không thiếu tiền, nên h0àn toàn không cần can thiệp vào vấn đề tài chính của người yêụ


⬅ Trước Tiếp ➡