⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng bà Chu Thuận Đệ có thể thấy Diệp Ninh hiện giờ không có ý đó, mà cháu trai bà lại luôn lấy tiểu Diệp làm trọng tɾong mọi việc, nên càng không thúc giục đối phương.
Mã Ngọc Thư và Diệp Vệ Minh không biết có phải vì con cái là con nuôi hay không mà cũng chẳng hề bận tâm đến chuyện này, suốt thời gian qua không hề nhắc đến một lời nào. Bà Chu Thuận Đệ sợ rằng nếu đột ngột mở lời sẽ khiến gia đình Diệp Ninh không vui, nên cũng không dám nhắc tới. Ngược lại, Lý Thúy Liên lại gan dạ, cứ thế hỏi thẳng ra.
Về chuyện kết hôn của Diệp Ninh, Mã Ngọc Thư không phải là không quan tâm, mà là từ tận đáy lòng bà cảm thấy Cố Kiêu tuy là người tốt, nhưng chuyện liên quan đến hạnh phúc cả đời của con gái, bà vẫn muốn hai người trẻ tiếp xúc và tìm hiểu nhau thêm một thời gian nữa.
Dù sao thì khi yêu đương mọi chuyện đều dễ nói, chỉ sợ đến khi kết hôn và có con rồi, hai người mới phát sinh vấn đề. Tìm hiểu kỹ hơn trước hôn nhân thì sẽ không sai.
Mã Ngọc Thư thấy Chu Thuận Đệ ở bên cạnh cũng đang chú ý động tĩnh bên này, liền nửa đùa nửa thật nâng cao giọng nói "Hai đứa đều bận rộn, tuổi cũng chưa lớn lắm, lập gia đình muộn một chút cũng là bình thường. Như mấy cô gái nước ngoài, nhiều người ba mươi mấy tuổi mới kết hôn đó thôi."
Lý Thúy Liên vốn là người có tính cách phóng khoáng, nghe vậy không khỏi tặc lưỡi "Nước ngoài đúng là khác thật ha, ba mươi mấy tuổi mới kết hôn. Chứ nếu ở chỗ chúng ta, con gái nhà ai mà chậm trễ đến ba mươi tuổi, thì cha mẹ thật sự sẽ lo chết mất."
Bà Chu Thuận Đệ ở một bên nghe Mã Ngọc Thư nói vậy, lòng đã nguội lạnh đi một nửa.
Cơ thể bà không được tốt, nếu thật sự để hai đứa kéo dài đến ba mươi tuổi mới kết hôn, đừng nói đến việc ôm chắt, đến lúc đó trên đời này còn có bà hay không cũng không biết nữa.
Chu Thuận Đệ nghĩ bụng, sau khi về bà vẫn phải nói chuyện tử tế với cháu trai. Yêu đương thì được, nhưng không thể thật sự kéo dài đến ba mươi tuổi mới lập gia đình. Bà nhiều nhất Nhiều nhất chỉ có thể chấp nhận hai đứa tìm hiểu nhau thêm hai năm nữa.
Một bên Chu Thuận Đệ lòng dạ rối bời, một bên cơm và thức ăn trên ßếp đã lần lượt được làm xong.
Hôm nay có nhiều người đến, cũng không cần Diệp Ninh giúp bưng đồ ăn, những đứa trẻ lớn của các nhà đã bắt đầu bận rộn.
Nội tạng của năm con he0, món Mao Huyết Vượng đều phải dùng bát lớn để đựng.
Món canh xương hầm củ cải thì được đựng tɾong chậu đất lớn. Mã Ngọc Thư với tư cách chủ nhà, khi dọn món còn không quên gọi "Canh và Mao Huyết Vượng tɾong nồi còn nhiều lắm đó, lát nữa ăn xong mọi người tự ra ßếp múc thêm nhé "
Diệp Vệ Minh là người đàn ông tɾong nhà, ngồi cùng bàn với Chu Tân Văn và Lý Đồ Phụ Cố Kiêu cũng ngồi bên cạnh tiếp khách.
Sau khi món ăn đã sẵn sàng và mọi người đã đông đủ, cũng không cần Diệp Ninh phải khách sáo mời mọc gì, mọi người tự tìm chỗ ngồi.
Diệp Ninh ngồi cùng bàn với những đứa trẻ, bên trái là Cố Linh, bên phải là Giang Ngọc, đối diện là hai con gái của chị Xuân Hoa.


⬅ Trước Tiếp ➡