Chương 1114
Người ta bây giờ mặc áo len cũng chỉ có vài kiểu đó thôi, sau khi vào đông thời tiết trở lạnh, việc kinh doanh của cửa hàng cũng tốt hơn nhiềụ Những chiếc áo len kiểu dáng phức tạp và đẹp mắt này vừa ra mắt đã tạo nên một làn sóng mua sắm của mọi người.
Ban đầu chỉ có những chủ tiệm cùng ở chợ sỉ mua, nhưng họ thường ngày mặc đồ đó khiến khách hàng nhìn thấy khó tránh khỏi hỏi một câụ Nghe nói là mua ở tɾong chợ, những khách hàng này đa số đều sẽ vào cửa hàng xem thử, một khi đã vào nhìn thấy các kiểu dáng phong phú của cửa hàng, thì cơ bản không ai có thể ra về tay không.
Sau khi mua quần áo về nhà, lại quảng bá với người thân bạn bè và hàng xóm láng giềng, danh tiếng của cửa hàng bán buôn quần áo của Diệp Ninh liền nổi lên.
Có những người giao tiếp giỏi, để có thể nhận được chiết khấu thấp hơn, họ còn vận động người thân, bạn bè và đồng nghiệp, mười mấy hai mươi người cùng nhau mua the0 nhóm, cũng có thể nhận được chiết khấu sỉ rẻ hơn giá bán lẻ.
Mặc dù Diệp Ninh không quá chú trọng vào thành tích của Tiểu Ngô và những người khác, nhưng dù sao đó cũng là một cửa hàng lớn nằm ở chợ sỉ đông người nhất thành phố. Khoảng thời gian này, ngoài chị Tiêu ra, họ vẫn mang về cho nhà máy thêm hai ba khách hàng mua sỉ.
Nhưng hai ba khách hàng này không hào phóng như chị Tiêu, mỗi lần chỉ mua năm sáu trăm bộ quần áo, tổng giá trị đơn hàng không quá cao, nhưng mỡ dẫu nhỏ cũng là thịt, hễ là khách hàng thì Diệp Ninh đều không chê, cô chỉ mong họ sau khi mang quần áo về có thể bán chạy, rồi quay lại tăng số lượng nhập hàng.
Tiểu Ngô và những người khác ở thành phố, giống như công nhân ở trấn, đều nhận lương vào ngày mười của tháng thứ hai. Hơn một tháng đã trôi qua, cũng đến ngày phát lương của họ.
Tiểu Ngô đã mang về cho nhà máy khách hàng lớn là chị Tiêu, coi như đã có một thành tích tốt. Cố Kiêu không phải là người thích tranh công. Những đơn hàng bổ sung sau này của chị Tiêu anh cũng tính vào thành tích của Tiểu Ngô.
Tiểu Ngô cũng biết lương tháng này của mình sẽ không thấp, nhưng khi cô ấy nhìn thấy những tờ tiền tɾong phong bì trên tay, cô ấy vẫn không dám tin mà dụi mắt.
Diệp Ninh không tự mình đến thành phố, mà để Mã Ngọc Thư giúp phát lương cho mấy người họ.
Thấy Tiểu Ngô vui đến ngây người như vậy, Mã Ngọc Thư cũng không ngại để cô vui hơn một chút "Thế này mà đã ngây người rồi sao, vậy tôi còn một chuyện muốn nói với cô đây. Vì cô đã thể hiện tốt tɾong hơn một tháng qua, nên ông chủ của các cô ấy quyết định thăng chức cho cô làm quản lý cửa hàng. Sau này lương cơ bản của cô sẽ tăng hai mươi đồng, không nhận hoa hồng khi chốt đơn, nhưng cô có thể nhận một phần nghìn doanh số bán hàng của tất cả mọi người tɾong cửa hàng."
Sợ Tiểu Ngô không hiểu ý của Diệp Ninh, Mã Ngọc Thư còn giải thích thêm một câu "Lão bản của các cô ấy chỉ nghĩ rằng cô có năng lực, muốn cô dẫn dắt những người khác tɾong cửa hàng để nâng cao doanh số. Tóm lại, việc kinh doanh của cửa hàng càng tốt, lương của cô càng nhiềụ"
Ngón tay Tiểu Ngô cầm phong bì run rẩy "Thím Mã, cháụ.. cháu thật sự có thể làm cửa hàng trưởng sao?"