Chương 1103
Hiện giờ việc nhà có thêm người và tặng trứng gà nhuộm đỏ cho họ hàng bạn bè là một phong tục. Mã Ngọc Thư nghĩ với vẻ mặt Vưu Lợi Dân quý trọng con trai như vậy, chắc chắn khi đầy tháng sẽ tổ chức lớn. Lát nữa về nhà, bà còn phải thông báo cho con gái, để cô chuẩn bị quà trước.
Phía Diệp Ninh, từ khi nhà máy có thêm máy dệt áo len, cô đều đến đó dạo một vòng mỗi ngày.
Hiệu suất sản xuấtcủa máy rất cao, công nhân ca ngày chỉ làm một ngày đã sản xuấtra hàng trăm chiếc áo len.
Kiểu dáng là do Diệp Ninh chọn, một mẫu áo len cổ lọ cơ bản màu trắng gạo, và một mẫu áo len màu đỏ có họa tiết nơ.
Diệp Ninh xem thành phẩm, tuy là sản phẩm làm từ máy dệt tay, nhưng mắt thường không nhìn thấy khuyết điểm nào. Cô hài lòng mang đi hai chiếc áo len vừa cỡ mình, rồi quay đầu dặn dò Trần Tố Phương bên cạnh "Chị nhớ bảo họ đổi thêm vài màu và kiểu dáng, lát nữa gửi mẫu áo len cho mấy khách quen của nhà máy trước."
Trần Tố Phương đáp "Vâng, lát nữa gom đủ mười mấy kiểu dáng tôi sẽ gửi cho họ." Kể từ khi Uông tiên sinh hào phóng bao trọn gói tất cả hàng tồn kho của nhà máy, Trần Tố Phương và những người khác đã không còn tiếc tiền mẫu áo len này nữa, thậm chí còn mong muốn có thêm vài khách hàng như Uông tiên sinh và Mã Đại Tỷ cần họ gửi mẫu áo len đến.
Đang nói chuyện, Trần Tố Phương lại nhớ ra một chuyện "À phải rồi, tôi muốn tuyển thêm hai tạp vụ nữa. Bây giờ chỉ có một tạp vụ, vừa phải cắt chỉ thừa vừa phải đính cúc, có chút không xuể. Tôi và Tiểu Chu rảnh rỗi cũng qua giúp rồi, mà hàng vẫn còn chất đống khá nhiềụ Bây giờ lại có một mẫu áo len cần đính ngọc trai lên, nhân lực càng không đủ."
Diệp Ninh thản nhiên nói "Bình thường tôi không ở nhà máy, nhiều chuyện không để ý được. Chị Trần đã là xưởng trưởng rồi, sau này hễ nhà máy cần tăng giảm nhân sự, chị không cần phải thông qua tôi, cứ quyết định là được."
Đã nghi thì không dùng, đã dùng thì không nghi. Diệp Ninh không phải là kiểu bà chủ tiếc quyền lực.
Diệp Ninh nhận được đïện thoại của Mã Ngọc Thư vào tối hôm đó, mới biết tin Tề Phương đã sinh con.
Từ khi Mã Ngọc Thư và Diệp Vệ Minh đi thành phố làm công trình trang trí, Diệp Ninh buổi tối một mình không thích ngủ lại trên núi cho lắm.
Nhà ở trấn có đèn đïện, đïện thoại, tivi, lại còn có hai cô bé Cố Linh và Giang Ngọc, cô không có việc gì thì cứ ở lại trấn, còn có thể trông nom hai đứa nhỏ.
Diệp Ninh nghĩ bụng, những chiếc cổ áo lông thỏ và thỏ lông dài mà cô đã mua trước đó chắc cũng đã được giao đến, liền lập tức trở về hiện đại.
Trước đây Mã Ngọc Thư lo lắng sau khi Diệp Ninh và Cố Kiêu ở bên nhau, việc đi lại giữa hiện đại có thể sẽ không dễ dàng như vậy, thế nhưng cô và Cố Kiêu thật ra cũng không phải lúc nào cũng dính lấy nhau, mỗi người đều có việc riêng phải bận, cô chỉ rời đi một hai ngày, vẫn không cần tốn công nghĩ cớ.
Quà đầy tháng cho trẻ sơ sinh cũng không có nhiều lựa chọn, Diệp Ninh lấy một thỏi vàng từ két sắt, trực tiếp đến tiệm gia công vàng ở thành phố đặt mua một đôi vòng tay vàng và một chiếc vòng trường mệnh cho trẻ con.