⬅ Trước Tiếp ➡

Giống như là một chuyện trước đó đã quanh quẩn quanh thân mình, nếu bản thân không quan tâm tới nó thì nó cũng chỉ là chuyện mây khói thoảng qua. Nhưng chỉ cần hơi để ý tới nó một chút thôi thì lập tức cảm thấy nơi nơi đều là cậu, là Dụ Lạc Ngâm.
Thì ra quan hệ giữa cậu và Thịnh Sơ Nhiễm không phải là bạn trai bạn gái.
Mà là Thịnh Sơ Nhiễm đơn phương, đơn phương thích cậụ
“Này, Bạch Tầm Âm.” Bạn bàn trên Lưu Ngữ Phù xoay người, gõ gõ lên bàn học của cô, “Đưa bài tập toán cho tôi.”
Lưu Ngữ Phù là một cô gái đeo kính, diện mạo thanh tú, cũng là lớp phó học tập môn Toán, mỗi ngày đều phụ trách nộp bài tập Toán cho giáo viên trước tiết học thứ hai, cũng là người đầu tiên mượn bài tập của Bạch Tầm Âm trước khi tan học.
Bởi vì thành tích môn toán của Bạch Tầm Âm đứng nhất lớp, Lưu Ngữ Phù muốn kiểm tra đối chiếu với bài tập của mình trước.
Chuyện này Bạch Tầm Âm hiểu rõ, nhưng cô không nói gì, chỉ yên lặng đưa bài tập của mình cho Lưu Ngữ Phù xem.
Tính tình Lưu Ngữ Phù lạnh lùng nhưng không có ý gì xấu, cô cũng không ngại đưa bài tập của mình cho cô ấy xem, dù cho từ trước tới nay cô ấy chưa từng nói một tiếng ‘cảm ơn’ nào.
Lúc chuông vào học vang lên, thầy giáo dạy Hoá kẹp một đống giáo án bước vào, đứng trên bục giảng một hồi, giận tím mặt.
“Lớp các em hôm nay bị làm sao thế hả? Hôm nay ai phụ trách quét dọn vệ sinh của lớp? ” Thầy giáo dạy Hoá cầm khăn lau bảng gõ gõ bảng đen, “Tới bảng còn không thèm lau? Ai ”
Phòng học vốn dĩ đang sôi nổi tiếng nói chuyện lại bởi vì giọng nói tức giận của thầy giáo mà yên tĩnh, không khí yên tĩnh tới mức một cây kim rơi xuống đất cũng nghe thấy tiếng vang.
Bạch Tầm Âm cắn môi, bàn tay không tự giác nắm chặt quần đồng phục.
“Ai hả? Sao lại không ai lên tiếng?” Thầy giáo thấy không ai nói gì càng bực bội hơn, “Cả cái lớp này câm hết rồi đúng không? Hôm nay ai trực nhật ”
“Thầy ơi.” Một bạn nữ ngồi hàng đầu nghe vậy không nhịn được cười lên tiếng, tinh tế nhướn mày, ác ý tràn lan, “Lớp chúng em đúng là có người câm mà, người ta đâu có biết nói, chính là cậu ta trực nhật đó.”
Cô ta nói xong, cả lớp đều vang lên tiếng cười nói rầm rì, giống như đang cố nén.
Thầy giáo Hoá học sửng sốt, theo bản năng nhìn về phía Bạch Tầm Âm, đôi lông mày nhíu chặt –
“Bạch Tầm Âm, hôm nay là em trực nhật sao?”

Sống lưng thẳng tắp của Bạch Tầm Âm cứng đờ, một lát sau chậm rãi đứng dậy.
Đứng giữa cả một rừng ánh mắt yên tĩnh xem kịch vui, cô hơi hé miệng, một câu cũng không thể nói thành lời.
Nhưng đứng dậy mà không có hành động lắc đầu gì ở trong mắt thầy giáo chẳng khác nào cam chịu, thầy giáo nhíu mày, có chút bất đắc dĩ nhìn Bạch Tầm Âm, “Sao em lại chưa lau bảng? Chẳng lẽ muốn để thầy tự tay làm sao?”
“Thầy ơi.” Lưu Ngữ Phù ngồi ở hàng ghế trước bỗng nhiên mở miệng, giọng nói bình tĩnh, “Mỗi ngày sẽ có ba người trực nhật, không riêng gì Bạch Tầm Âm đâu ạ.”
Bạch Tầm Âm sửng sốt, ngoài ý muốn cúi đầu nhìn đuôi tóc Lưu Ngữ Phù.
“Ba người? Vậy hai bạn còn lại là ai?” Thầy giáo nhìn quanh một vòng, thấp giọng nói, “Đứng lên hết đi.”


⬅ Trước Tiếp ➡