⬅ Trước Tiếp ➡

Bạch Tầm Âm cảm thấy vô cùng buồn cười.
Cô siết chặt tay, sau đó lấy điện thoại ra gõ chữ, đưa tới trước mặt Thịnh Sơ Nhiễm
Lục Dã và tôi không liên quan gì tới nhau cả, cậu ta không thích tôi, cậu dùng tôi để nhờ cậu ấy đưa bạn tới đây cũng vô dụng cả thôi.
Bạch Tầm Âm nhìn ra, Lục Dã là một nam sinh kiêu ngạo và có lòng tự trọng cao, cậu ta cũng không phải thật sự thích cô.
Lời cần nói ngày đó cũng đã nói rõ, cậu ta tuyệt đối sẽ không vì cô ở đây mà tới – cũng sẽ không vì thế mà đưa Dụ Lạc Ngâm theo. Hành động của Thịnh Sơ Nhiễm thật sự là điều thừa thãi.
Nhưng Thịnh Sơ Nhiễm không tin, sống chết ngăn cản Bạch Tầm Âm không cho cô đi.
Đã rất lâu rồi cô ta không gặp được Dụ Lạc Ngâm, mấy hôm tan học tới lớp một cũng không thấy người đâu, khi tuyệt vọng, cái gì Thịnh Sơ Nhiễm cũng muốn thử một lần coi sao.
Chỉ là dù thế nào Bạch Tầm Âm cũng không nghĩ tới sẽ bị Thịnh Sơ Nhiễm coi như một ‘công cụ’ để thoả mãn tâm trạng ngọt ngào của cô ta.
Cô không màng tới đau đớn do ngón tay dài của hai người kia gây ra trên tay mình, dùng hết sức lực toàn thân muốn thoát khỏi sự giam cầm của Thịnh Sơ Nhiễm và Chung Cầm.
Gần như dùng tới tốc độ của cuộc thi chạy trăm mét, Bạch Tầm Âm mím môi một đường chạy xuống dưới sân trường.
Thịnh Sơ Nhiễm phía sau tức muốn hộc máu kêu lên, “Bạch Tầm Âm Mày chờ đó cho tao ”
Lần này xem như hoàn toàn đắc tội Thịnh Sơ Nhiễm, Bạch Tầm Âm dùng ngón chân cũng có thể nghĩ tới những ngày sau này ở lớp sẽ càng trở nên khó khăn hơn – nhưng bất kể giờ phút này thế nào, cô cũng không muốn ở yên cho bọn họ sắp đặt.
Đầu óc Bạch Tầm Âm bây giờ giống như một cuộn len bị mèo làm loạn hết cả lên.
Sợ Thịnh Sơ Nhiễm đuổi kịp, cô mắt điếc tai ngơ chạy vội vàng, thiếu chút nữa lỗ mãng đâm vào trong lồng ngực một người.
Suýt chút nữa.
Chỉ suýt chút nữa thôi là Bạch Tầm Âm đã dẫm phải giày chơi bóng màu trắng của đối phương.
Quanh thân người nọ mang theo mùi gỗ đàn hương mát lạnh, ngón tay thon dài đỡ lấy Bạch Tầm Âm đang nghiêng ngả lảo đảo, lại vô cùng phong độ giúp cô đứng vững.
Bạch Tầm Âm xấu hổ muốn xin lỗi, vừa ngẩng đầu đã đối diện với đôi mắt đen nhánh.
Giống như hắc diệu thạch vậy, bên trong mang theo ánh sáng ấm áp, tựa như… pha lê vậy.
Là Dụ Lạc Ngâm, Bạch Tầm Âm nhớ rõ khuôn mặt cậu, cũng khắc sâu đôi mắt của ‘nhân vật nổi tiếng’ này.
Dụ Lạc Ngâm nhẹ nhàng mở miệng, giọng nói trầm thấp dễ nghe hỏi cô, “Cậu không sao chứ?”
Cô hơi hoảng sợ lui về sau hai bước, Bạch Tầm Âm cắn môi, lấy phần mềm ghi chú trong điện thoại ra, nghiêm túc gõ chữ cho Dụ Lạc Ngâm đọc
Không có việc gì, cảm ơn cậụ
Hai lần trước nói chuyện với cậu, chính cô cũng cảm thấy mình không lễ phép chút nào.
Lần này cũng không thể dùng dáng vẻ kia được – cho dù nói không nên lời, cũng phải cảm ơn cậu cho tử tế.
Dụ Lạc Ngâm cũng không cảm thấy ngoài ý muốn với những chữ cô gõ, ánh mắt nhìn theo ngón tay tinh tế trắng nõn đang cầm điện thoại, cánh tay… trên làn da hiện rõ vết cào đỏ, vết móng tay.
Ánh mắt Dụ Lạc Ngâm dần trở nên tối đi.


⬅ Trước Tiếp ➡