Chương 10
Kỳ lạ chính là, Thịnh Sơ Nhiễm đang ghé vào bàn học khóc lóc, mà Chung Cầm và mấy nữ sinh khác cũng đang hoang mang rối loạn an ủi bên cạnh –
“Nhiễm Nhiễm ơi, cậu đừng khóc mà, vừa rồi Dụ Lạc Ngâm cậu ấy cũng không nói thêm gì.”
“Đúng vậy, cậu ấy không trách cậu đâu, không chứng cứ gì cả, cậu ấy dựa vào đâu mà dám bảo cậu đá thùng nước xuống cầu thang chứ.”
“Không sai, Dụ Lạc Ngâm cũng chỉ có vậy mà thôi, nói chuyện kỳ quái thật sự.”
“Đúng thế, không hiểu sao Nhiễm Nhiễm lại thích cậu ta được chứ, chẳng phải cũng chỉ là trông đẹp trai một chút thôi sao…”
“Các cậu đừng nói nữa ” Thịnh Sơ Nhiễm ngẩng đầu, đôi mắt đỏ bừng, vẻ mặt quật cường, nức nở nói, “Tớ thích cậu ấy đấy, các cậu không được nói xấu cậu ấy ”
Nữ sinh mười sáu mười bảy tuổi, khi thích một người sẽ cố gắng quên mình vì người đó.
Tựa như thiêu thân lao đầu vào lửa, rõ ràng biết lửa dễ dàng đốt cháy con người nhưng vẫn như cũ tham luyến phần ánh sáng xa xôi không thể với tới kia.
Bạch Tầm Âm không thích Thịnh Sơ Nhiễm, nhưng lúc này lại có chút bội phục với dũng khí của cô ta.
Nếu đổi lại là cô… có lẽ là sẽ không dám thích một người mà không hề giữ lại chút gì cho mình như thế.
Giữa trưa, trời lại tí tách mưa phùn.
Lâm Lan là một thành phố như nước vậy, cứ hai ba ngày là mưa một lần, mọi người hầu như đều chuẩn bị hết dù cả, toàn bộ trường học đều bị sương khói mênh mông ẩm ướt che phủ.
Vì thế, nhà ăn THPT số 3 rất không được hoan nghênh cho lắm, giữa trưa là lúc học sinh ai cũng sợ dính nước mưa ướt hết áo đồng phục, trời mưa thì ăn cơm hộp vậy, hiếm có người đi mấy trăm mét chỉ để tới nhà ăn ăn cơm.
Nhưng Bạch Tầm Âm không quen ăn cơm hộp nhiều dầu mỡ mắm muối, mặc dù trời mưa cũng quyết tâm bung dù đi đến nhà ăn.
Nhà ăn chỉ có vài người, không gian quạnh quẽ. Bạch Tầm Âm cảm thấy vừa hay, ngay cả tâm trạng cũng thoải mái hơn rất nhiềụ
Cô cầm khay cơm tới bên cửa sổ chọn hai món đồ ăn đơn giản, sau đó tìm một góc ngồi xuống yên tĩnh ăn cơm.
Ghế nhựa nhà ăn lạnh lẽo, sau khi Bạch Tầm Âm ngồi xuống bị lạnh tới mức giật mình, mày hơi nhíu lại, chỉ cảm thấy cơm hôm nay cũng thật lạnh.
Ngọn tóc đuôi ngựa của thiếu nữ đã hơi ướt, bọt nước rất nhỏ lướt xuống cánh tay trắng nõn, chỗ xương bả vai đã ướt một mảnh nhỏ.
Tốp năm tốp ba người trong nhà ăn vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng thì thẩm thì thào rất nhỏ, Bạch Tầm Âm ăn được một lúc, xung quanh đã có vài người mang theo hơi lạnh tiến vào.
Trong đám nam sinh đó bỗng có một giọng nói đùa cợt vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh xung quanh –
“Anh Dụ, tới nhà ăn làm gì vậy chứ, khó ăn vãi lều, ra ngoài trường ăn là được rồi mà.”
“Lê Uyên ơi, mày ngậm miệng chút đi xem nào, nghỉ trưa được có bao nhiêu phút mà đòi ra ngoài ăn?”
“Vậy buổi tối đi được không?”
“Dài dòng thật sự, qua đó xem còn xương sườn và thịt kho tàu để ăn không đi…”
Bạch Tầm Âm cúi đầu nhìn đĩa xương sườn và thịt kho tàu của mình, vừa rồi lúc cô gọi món, dì ở nhà ăn đã nói đây là phần cuối cùng… mấy năm sinh này tới muộn rồi.