Vừa rồi, cách Hạ Quý Đường nhìn Kiều Huân là cách một người đàn ông nhìn một người phụ nữ mà mình yêụ
Lục Trạch nhẹ nhàng chạm vào má Kiều Huân, làn da trắng mịn, rất dễ thương.
Giọng anh hơi khàn "Em đã nói gì với anh ta?"
Kiều Huân muốn giật tay ra, nhưng Lục Trạch siết chặt, ép cô vào tường.
Cơ thể hai người dính sát vào nhau, là sự cứng rắn chạm vào sự mềm mại…
Kiều Huân cảm thấy khó chịu "Lục Trạch, đây là bệnh viện đấy "
"Tôi biết chứ."
Lục Trạch không động lòng, anh áp sát cơ thể cô, khuôn mặt góc cạnh cũng sát vào bên tai cô, giọng nói mang theo sự đe dọa "Cô biết anh ta là ai không?"
Kiều Huân đoán được ý anh.
Anh là tổng giám đốc của tập đoàn Lục Thị, có thân phận và địa vị, anh không cho phép vợ mình quá gần gũi với người đàn ông khác.
Kiều Huân cười khẩy.
Cô nói "Lục Trạch, tôi không có những ý nghĩ bẩn thỉu như anh và tất nhiên tôi cũng không có tâm trạng đó... Yên tâm, trước khi chúng ta ly hôn, tôi sẽ không qua lại với người khác đâụ"
Nói xong, cô đẩy anh ra, quay người vào phòng bệnh.
Lục Trạch theo sau mở cửa bước vào.
Vừa vào, anh đã nhíu mày vì đây không phải là phòng đơn.
Thẩm Thanh mang cho anh một cái ghế, nói với giọng nhẹ nhàng "Ngồi đi Dì bảo Kiều Huân gọt trái cây cho con... Này, Kiều Huân, đừng đứng ngẩn ra thế Lát nữa con về cùng Lục Trạch đi, ở đây đã có dì lo rồi."
Lục Trạch ngồi xuống, nói chuyện với Kiều Đại Huân.
Dù bình thường anh lạnh nhạt với Kiều Huân, nhưng trước mặt người lớn nhà Kiều Huân thì anh vẫn luôn tỏ ra hoàn hảo, anh đã lăn lộn trong giới kinh doanh nhiều năm, chỉ cần muốn lấy lòng thì rất dễ tạo được ấn tượng tốt.
Kiều Đại Huân luôn thích anh.
Nhưng khi Lục Trạch đề nghị đổi bệnh viện, Kiều Đại Huân vẫn từ chối, cười nói "Thôi, không cần phải di chuyển, ở đây rất tốt, bác sĩ Hạ cũng rất tận tâm."
Lục Trạch biết điểm dừng nên cũng không ép buộc "Ba ở đây thoải mái là được rồi "
Lúc này, Kiều Huân gọt xong quả táo và đưa cho anh.
Nhưng Lục Trạch cầm lấy rồi để sang một bên, quay lại nắm lấy cổ tay cô, anh đứng lên và nói với Kiều Đại Huân và vợ "Con đưa Kiều Huân về trước, ba nhớ giữ gìn sức khỏe ạ."
Kiều Đại Huân gật đầu, nhìn họ rời đi.
Thẩm Thanh dọn dẹp đồ đạc, đột nhiên, Kiều Đại Huân lên tiếng "Dạo này chúng nó cãi nhau hả?"
Thẩm Thanh giật mìnhnan
Bà vội vàng che giấu "Không có chuyện gì đâu Kiều Huân và Lục Trạch vẫn rất hạnh phúc mà "
Kiều Đại Huân thở dài "Đừng lừa tôi nữa Ánh mắt của Kiều Huân nhìn thằng bé kia đã không còn như trước, lúc trước khi nhìn Lục Trạch, con bé có ánh sáng trong mắt, bây giờ thì không còn nữa."
Thẩm Thanh im lặng một lúc lâu rồi khẽ nói "Ông khuyên con bé đi "
Kiều Đại Huân từ từ dựa vào đầu giường, một lúc sau, ông nói nhẹ "Không khuyên nữa Con bé không nói thì tôi cũng giả vờ không biết ... Thời Yến đã mất tự do rồi, tôi không muốn Kiều Huân cũng mất tự do."
Thẩm Thanh muốn nói nhưng lại thôi.
...
Lục Trạch đưa Kiều Huân xuống lầụ
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ chiếc Bentley đen, nổi bật và sang trọng.
Kiều Huân bị đẩy lên xe, cô muốn xuống nhưng cổ tay bị giữ chặt.
Vẻ mặt của Lục Trạch rất bình tĩnh, từ bên ngoài không thể thấy anh đã dùng bao nhiêu lực nhưng Kiều Huân không thể nhúc nhích, điều đó cho thấy sự khác biệt rõ ràng về sức mạnh giữa nam và nữ.
Khi cô từ bỏ việc chống cự, Lục Trạch mới buông tay.
Anh ngồi trong xe hút thuốc.
Kiều Huân thở nhẹ, nhìn sườn mặt của anh, ánh sáng mờ ảo tạo ra những đường bóng tối trên mặt anh làm nổi bật những đường nét góc cạnh, với thân phận của mình, anh rất dễ dàng khiến phụ nữ rung động.
Kiều Huân mơ hồ nhớ lại.
Chính khuôn mặt này đã khiến cô mê mẩn, thích suốt bao nhiêu năm trời.
Lục Trạch quay sang nhìn Kiều Huân.