⬅ Trước Tiếp ➡
Hôm nay anh quá mệt, giới thiệu xong liền đi thẳng vào phòng. Sơ Vũ nghe thấy vài tiếng chó sủa vọng ra từ khe cửa trước khi anh đóng lại.
Cô vội vàng chạy vào phòng mình, căn phòng vẫn chưa được bài trí. Trong điện thoại, giọng của Ôn Lê vang lên lại "Thế nào rồi? Đẹp trai không? Nghe giọng là đã thấy siêu soái rồi, lạnh lùng mà còn trầm ấm nữa "
"Cậu vừa nói ở chung với nam thì không an toàn, giờ lại nói thế hả? Đồ mê trai ” Nghĩ đến gương mặt gây chấn động vừa rồi, Sơ Vũ thầm nghĩ người này đẹp trai hơn Giang Ký Bạch gấp trăm, không, gấp ngàn lần
"Con nhỏ này, đúng là số hưởng Có soái ca bước vào nhà cậu thật rồi, phần trăm nhỏ xíu kia trúng ngay Mai mốt tớ phải qua thăm cậu, à không, qua kiểm tra xem an toàn không đã."
“Tính toán của cậu lộ rõ quá rồi đấy.” Sơ Vũ chẳng buồn bóc mẽ.
Cúp điện thoại xong, cô nghĩ về mọi chuyện vừa xảy ra mà thấy không đúng lắm. Sau một hồi lăn qua lăn lại, cô lấy chiếc máy tính bảng cũ kỹ ra, đăng bài lên mạng “Ngày đầu tiên ở chung, cảm giác bạn cùng nhà như người mẫu nam thì phải làm sao?”
Nửa đêm, có rất nhiều người online.
"Câu like nên báo cáo nhé."
"Lót dép ngồi hóng."
"Đừng đoán mò về người khác được không? Xem nhiều tiểu thuyết quá nên não hỏng à? Có bằng chứng không?"
Sơ Vũ trả lời rất nghiêm túc “Thứ nhất, anh ta về nhà lúc ba giờ sáng, còn nói chuyến này mệt, khó chịu, giá mười ba ngàn. Thứ hai, trên người anh ta có mùi nước hoa nữ rất nồng. Thứ ba, trung tâm môi giới nói anh ta làm nghề mới…”
Trong tiếng Trung, tiếng lóng người mẫu nam để chỉ những người làm nghề trai bao.
Viết đến đây, cô tiện thể nhắn cho bên môi giới yêu cầu giảm giá thuê nhà. Họ không nói trước là bạn cùng nhà nuôi chó. Dù cô không để ý chuyện này, nhưng giấu thông tin là không đúng, cô nhất định phải đòi giảm 20% tiền nhà.
Khi quay lại diễn đàn, bài đăng đã có thêm nhiều bình luận.
“Nghe vậy thì giống nghề ở mấy nơi không đứng đắn thật đấy, chờ diễn biến.”
“Thế thì làm sao? Đánh không lại thì nhập hội chứ sao, một đêm mười ba ngàn, chắc là quán quân doanh số nhỉ?”
Sơ Vũ nhìn bình luận đó mà ngơ ngác "Tôi là con gái, không thể làm được cái đó đâụ.."
Phản hồi tới rất nhanh “Có bảo cậu làm đồng nghiệp của anh ta đâu? Cậu có thể ‘dùng chùa’ mà, tiện thể đo xem chiều dài, rộng, chiều cao của công cụ kiếm cơm là bao nhiêụ Không có ý gì khác, chỉ tò mò thôi.”
Là một tác giả tiểu thuyết, khả năng quan sát đời sống của Sơ Vũ cực kỳ nhạy bén.
Nghĩ đến phần quần dưới áo khoác của anh chàng kia, cô nghiêm túc trả lời
"Tôi là một cô gái đứng đắn, nhưng anh ấy đủ để làm hình mẫu nam chính trong tiểu thuyết."
...
"Anh và bạn trai em, ai lớn hơn?"
Sơ Vũ nhìn chàng trai đang ngồi trước mặt mình, người chỉ khoác hờ chiếc khăn tắm, cơ bụng lộ rõ.
Cô sững sờ, trong đầu trống rỗng. Quan hệ của họ vẫn chưa thân thiết đến mức này cơ mà.
"Anh nói gì cơ? Ý anh là tuổi hay..." Ánh mắt của Sơ Vũ bất giác liếc xuống phần hông của anh ta.
Đôi mắt Thẩm Trạc lạnh lẽo nhưng lại mang chút nghịch ngợm, ngón tay dài khẽ đặt lên nút thắt của chiếc khăn tắm "Muốn xem thử không?"

⬅ Trước Tiếp ➡